Header Ads

  • Breaking News

    Nguyễn Đình Cống - Trao đổi với ông Nhị Lê

    Ông Nhị Lê thắc mắc : Vì sao Đảng ta là đạo đức, là văn minh, là trí tuệ, là danh dự, là lương tâm của thời đại, là đứa con nòi của dân tộc như Chủ tịch Hồ Chí Minh đã nói, mà đây đó, thanh niên của chúng ta chưa có nguyện vọng, chưa khao khát đứng, thậm chí “ngại ngần” đứng trong hàng ngũ của Đảng?

    Phó TBT tạp chí Công sản Nhị Lê
    Được biết ông là tiến sĩ, phó TBT tạp chí Công sản. Như vậy ông thuộc loại trí thức bậc cao của ĐCSVN. Tôi đã đọc nhiều bài viết của ông để biết các trí thức của Đảng suy nghĩ và viết như thế nào. Tôi vừa đọc bài do Lan Anh ghi, đầu đề : Ông Nhị Lê :’ Là đảng viên tôi suy nghĩ rất nhiều về chữ liêm sỷ” (Viet-Studies ngày 23/ 3/ 2019). Đọc xong tôi cảm thấy buốn cho trình độ hiểu biết của các trí thức đảng, đặc biệt khi xem lời bình “ Còn THD không phải là đảng viên nên nghĩ rất ít về 2 chữ này”.

    Liêm sỷ! Tại sao đảng viên, trí thức cấp cao suy nghĩ rất nhiều, thế mà không phải đảng viên lại nghĩ rất ít.

    Khi đọc bài này của tôi chắc ông sẽ có phản ứng. Xin bình tĩnh suy xét. Tôi rất muốn gửi Email hoặc gọi điện thoại cho ông nhưng không tìm thấy địa chỉ. Tôi để lại địa chỉ cuối bài , rât mong được trao đổi ý kiến. Sẽ rất tốt khi ông vui lòng gặp trực tiếp để trao qua đổi lại kịp thời. Tôi vẫn mong được đối thoại về Mác Lê, về Đảng cầm quyền với các trí thức bậc cao của Đảng mà chưa có dịp.

    Ông đã có một số câu phù hợp với tôi, như là : “ Tất cả những “ung nhọt” mà cán bộ, Đảng viên ở các cấp mắc phải phản ánh rất rõ một thực tế: Đảng dù đã rất cố gắng xử lý tệ thoái hóa, biến chất nhưng vẫn chưa đạt mục tiêu…..; Lòng tin của nhân dân là tài sản thiêng liêng nhất, quý báu nhất của Đảng…..; Trước đây được đứng vào hàng ngũ của Đảng là niềm tự hào, vinh dự, có ý nghĩa thiêng liêng đối với mỗi người, cũng như cả gia đình, dòng họ…;”

    Tuy vậy những giải thich, những lập luận của ông là ngược với tôi. Ông có biết vì sao trước đây được vào Đảng là niềm tự hào, vinh dự….không? Đó là do 3 nguyên nhân chính sau : (1) Vào Đảng sẽ có đặc quyền, đặc lợi. (2) Sự tuyên truyền rất mạnh về vinh dự trở thành đảng viên. (3) Đảng còn dựa vào lòng yêu nước và người ta còn thấy nhiều đảng viên tốt.

    Trước đây nhiều người vì lòng yêu nước, vì muốn cống hiến mà vào Đảng. Những người như vậy dần dần giảm xuống, chỉ còn chiếm một tỷ lệ thấp trong tổng số đảng viên. Chính vì nguyên nhân (1) và (2), cộng với một số sai lầm trong thủ tục xét kết nạp mà khi Đảng đã nắm chính quyền thì rất nhiều bọn cơ hội tìm cách lọt vào bằng những thủ đoạn thiếu trong sáng, đồng thời làm cho các bí thư chi bộ, bí thư đảng ủy trở thành những người nắm và quyết định vận mệnh chính trị của người dân, họ trở nên cậy quyền, cậy thế. Cũng vì vậy mà một số trí thức có trí tuệ cao và trung thực đã không được kết nạp.

    Ông có biết tại sao Đảng đã rất cố gắng…, nhưng vẫn chưa đạt mục tiêu? Tôi cho rằng trong việc phát triển Đảng cũng như trong đường lối cán bộ, Đảng đã phạm phải những sai lầm nghiêm trọng từ gốc. Trong bài “ Phản biện đường lối cán bộ CS” (*) tôi chỉ ra đống bùng nhùng mà Đảng đang vướng phải, đang quẩy đạp trong đó. Những Quy đinh như 101 ( tháng 6/2012), 55 (2/2016), 08 (10/2018) về nêu gương được ông xem như bảo bối thì tôi chỉ thấy nhàm chán, vô tác dụng. Tháng 10/2018 tôi đã viết bài “ Phản biện Quy định nêu gương” (*), trình bày rõ các lập luận.

    Ông tỏ ra quá tin tưởng vào Quy hoạch cán bộ, với việc hội nghị mới đây lựa chọn được 250 đồng chí tinh hoa của đảng cho ĐH XIII. Tôi nghiên cứu kỹ nội dung Quy hoạch, rút ra nhận xét rằng nó phản dân chủ, phản tiến bộ. Cứ theo cách làm của Quy hoạch thì chủ yếu tìm được tinh hoa dỏm, có thể có bằng cấp cao, nhưng trình độ thấp, trong đó có bọn cơ hội với nhiều chước quỷ mưu ma mà thiếu trí tuệ, thiếu trung thực. Những tinh hoa thực chất của dân tộc, số thì đã ra nước ngoài, số đang bị nhốt trong tù, số còn lại đã bị loại ngay từ vòng ngoài.

    Ông Nhị Lê thắc mắc : Vì sao Đảng ta là đạo đức, là văn minh, là trí tuệ, là danh dự, là lương tâm của thời đại, là đứa con nòi của dân tộc như Chủ tịch Hồ Chí Minh đã nói, mà đây đó, thanh niên của chúng ta chưa có nguyện vọng, chưa khao khát đứng, thậm chí “ngại ngần” đứng trong hàng ngũ của Đảng?

    Đảng ta là đạo đức, là văn minh…đó là Hồ Chí Minh nói thế, mơ ước được như thế và trước đây có lúc đạt được một phần rất nhỏ. Thực tế có lẽ không bao giờ đạt được. Còn bây giờ Đảng ta là như thế nào mà thanh niên ngại ngần gia nhập, mọi người đều biết và chắc ông biết rõ hơn tôi. Khá nhiều người có nhận xét Đảng trước đây (của Hồ Chí Minh) tốt hơn Đảng bây giờ ( của Nguyễn Phú Trọng). Tôi cho rằng đó là một nhầm lẫn. Tôi đã đăng bài “Nhầm ở đâu” (*). Thực ra trước nay Đảng vẫn thế, vẫn Mác Lê, vẫn công nông liên minh, vẫn chuyên chính vô sản, vẫn đàn áp và dối trá v.v…Khác nhau chủ yếu là chất lượng đảng viên. Khi nhìn vào Đảng người ta nhìn thông qua đảng viên. Trước đây có nhiều đảng viên tốt, ngày nay có nhiều đảng viên xấu. Mức độ tốt xấu của đảng viên chủ yếu là do phẩm chất của họ trước khi vào Đảng. Các phẩm chất trung thực hay liêm chính, các đảng viên trước đây mang theo khi gia nhập Đảng. Ở lâu ngày trong Đảng những phẩm chất ấy khó tăng lên mà còn có thể bị giảm. Những tính cách tham lam, dối trá, đểu cáng thì bọn cơ hội đã có sẵn, nhưng chúng che giấu được khi xin vào Đảng. Vào được rồi, có quyền lực rồi thì những thói xấu bộc lộ ra. Đảng định dùng vũ khí phê và tự phê, dùng các quy định về kỷ luật, về nêu gương và các điều cấm đẻ làm cho Đảng trong sạch, vững mạnh. Nhưng các biện pháp đó chỉ như mò trăng đáy nước, như gãi ngứa ngoài da. Tôi đã viết các bài “Bình luận về nghị quyết của Đảng” (*)

    Ông Nhị Lê quan tâm đến “tầm mức của sự cấp bách trong lộ trình đổi mới phương thức cầm quyền của Đảng”. Về vấn đề Đảng lãnh đạo hay Đảng cầm quyền tôi đọc khá nhiều nhưng chưa gặp bài nào của Nhị Lê. Qua các bài của những cây bút lý luận của Đảng tôi thấy ĐCSVN đang mắc vào trong một đống rối như tơ vò. Tôi vừa đăng bài “ Bàn về đảng cầm quyền”( *), mong rằng có thể có một vài gợi ý nào đó.

    Ông lo lắng : “nếu Đảng không giữ vững tay chèo sẽ rất khó giữ vững sự nghiệp”. Có lẽ ông bị nhầm từ “tay lái” thành “tay chèo”. Lái hay chèo đều phải vững, nhưng quan trọng là đi chọ đúng luồng lạch. Sau cách mạng dân tộc, đến giai đoạn kiến thiết đất nước, thực hành Dân chủ thì Đảng không theo luồng lach rộng mở mà lại dẫn con thuyền vượt thác gềnh đi vào chốn tù mù. Trong trường hợp đó càng vững tay lái, càng mạnh tay chèo càng đi xa sự phát triển bền vững, đi xa mục tiêu tự do và hạnh phúc của toàn dân, mà chỉ đem lại giàu có và quyền lực nhất thời cho một số nhóm lợi ích.

    Xem đây là thư ngỏ thì “Thư bất tận ngôn”. Xin tạm dừng. Mong được trao đổi trực tiếp.

    GS. Nguyễn Đình Cống

    Chú : (*)Các bài đã đăng trên Facebook và Báo Tiếng Dân. Nếu ông Nhị Lê hoặc bạn nào chưa đọc và muốn đọc xin gửi yêu cầu qua Email, tôi sẽ chuyến.

    Địa chỉ của tôi : ĐT 0389 578 620; Email : ndcong37@gmail.com

    (Viet-studies) 

    Không có nhận xét nào

    Post Top Ad

    ad728

    Post Bottom Ad

    ad728