Header Ads

  • Breaking News

    Huy Phương - Từ cái lon đến cái lu

    Cả nước đang cười ầm lên vì chuyện cái LU của Tiến Sĩ Phan Thị Hồng Xuân vì bà đưa ra ý kiến, mỗi nhà dân ở Sài Gòn nên có một cái lu chứa nước để chống ngập mỗi khi có trời mưa.
    Từ cái lon đến cái lu


    Cuộc đời quá khổ và quá buồn, nên đôi khi chúng ta cần một vài phút “ thư giãn, ” để giãn ra cái gì đang căng và thư thả lại cái gì đang gấp. Muốn được như vậy cứ mở vào những trang báo Việt Nam là đủ. “ Tuổi già hạt lệ như sương, ” khóc thì khó có nước mắt, nhưng cười thì hỉ hả, miễn là giữ lại hàm răng giả thật chặt. “ Cười ra nước mắt ! ” Ai than là tuổi già khô nước mắt để khóc, nhưng lúc cười nước mắt lại tuôn, vậy cười hay khóc cũng giống nghĩa như nhau.

    Tôi nghĩ chưa lúc nào đất nước Việt Nam lại có những đầu óc siêu phàm như hôm nay, đúng như thành ngữ người ta đã hoang tưởng dùng nó để tự ca tụng mình là “ đỉnh cao trí tuệ ! ” Không những đã được mang danh trí thức mà còn đầy những thứ khoa bảng. Việt Nam hiện nay có hơn 24,000 Tiến Sĩ và mỗi năm có chỉ tiêu đào tạo thêm khoảng 350 Tiến Sĩ, thống kê ra thì cứ hơn một ngày thì đất nước có thêm một Tiến Sĩ ? Trong hơn 72,000 Giảng Viên Đại Học Việt Nam, số Thạc Sĩ là 43,000, Tiến Sĩ là 16,500. Tin hay không tin là quyền của mỗi người.

    Cứ xét trình độ một nhân vật cầm quyền tiêu biểu ngớ ngẩn như Nguyễn Xuân Phúc với trình độ cử nhân kinh tế, ngoại ngữ Anh Văn B, Nga Văn B, thì người ta cũng đã thất vọng rồi ! Nhìn xuống, thấy toàn là những thứ Tiến Sĩ, Phó Giáo Sư nhưng mỗi lần mở miệng thấy trình độ không hơn gì một đứa trẻ Tiểu Học trước đây. Bởi vậy một Em tốt nghiệp Tú Tài II thời xưa, cho biết Em hiện nay, Em đang sống dư dả với nghề viết “ Luận Án ” cho các Tiến Sĩ ngày nay.

    Những giới chức như đại biểu nhân dân, giám đốc, khoa trưởng khi đã kiếm được chỗ ngồi yên ấm, thì tốt hơn là nên “ ngậm miệng ăn tiền ” cho qua buổi, đàng này như sợ người ta quên, hay không biết tới mình, nên đã cố gắng kiếm cơ hội để phát biểu đôi câu “ để đời, ” không phải lưu danh muôn thuở mà tiếc thay lại “ lưu xú vạn niên ! ”

    Gần đây, cái thứ “ anh hoa ” này lại có phong trào “ phát tiết ” ra từ phe phụ nữ, mà sao thời nay đàn bà lắm miệng nhiều đến thế ? Hãy nghe một giáo sư-tiến sĩ là Vũ Thị Nhung, chủ tịch Hội Phụ Sản TP.HCM, khuyến khích các bậc cha mẹ: “ Để giúp đời sống tình dục của con cái mình trong tương lai, cha mẹ hãy thể hiện cách làm tình với nhau trước mặt bọn trẻ. ”

    Có lẽ vì đang ám ảnh cái ấy và chuyện ấy, khi hãng Coca-Cola Việt Nam quảng cáo sản phẩm của mình bằng Slogan “ Mở Lon Việt Nam ” thì bà khác là cục trưởng Cục Văn Hóa Cơ Sở thuộc Bộ Văn Hóa-Thể Thao và Du Lịch, la toáng lên rằng: “ Từ ‘ lon ’ đứng một mình, không gắn với từ Coca-Cola hay bia, có thể được hiểu theo rất nhiều nghĩa; nếu bị thêm dấu, thêm mũ trong các quảng cáo ngoài trời sẽ rất phản cảm ! ”

    Cục Trưởng Cục Văn Hóa Cơ Sở cũng nói rõ: “ Việc gắn chữ ‘ lon ’ như cách của Coca-Cola mà không có danh từ, trạng từ ở phía sau như ‘ ở Việt Nam, ’ ‘ tại Việt Nam ’… là phản cảm, thiếu thẩm mỹ… Hãy giả sử nếu người ta thêm dấu, thêm mũ vào cho từ đó… Từ ' lon Việt Nam ’ có rất nhiều vấn đề ! ”

    Hãng nước ngọt này bị phạt tiền và bảng quảng cáo phải hạ xuống, bỗng chốc mà cái tên Ninh Thị Thu Hương nổi lên như cồn. Quần chúng một mặt buồn cười cái ngớ ngẩn, có quyền lực đang áp đặt một biện pháp lên một dòng chữ quảng cáo bình thường không có gì phải lo sợ vì sự xỏ xiên, xuyên tạc của nó.


    Chỉ sợ rồi đây, những đầu óc ngu và… ngoan ( cố ) thế này sẽ đi vào chỗ tăng trưởng quyền lực và cấm đoán thêm cách dùng chữ nghĩa, bằng lối tư duy sợ… bỏ dấu nữa. Sẽ không còn ai dám nói đến cái thứ mà Việt Nam chưa sản xuất nỗi là con “ bu-lon, ” Hồng Kông nằm bên hông “ Cho Lon, ” và một loạt sinh hoạt “ mung lon, ” “ gan lon, ” “ len lon, ” “ rua lon ” của các Ông Lính…

    Nỗi lo sợ của bà Cục Trưởng Ninh Thị Thu Hương là sợ thói quen “ chụp mũ ” của thiên hạ, trong đó có cả chính quyền. Thiên hạ thì thích “ chụp mũ, ” “ đội Ô ” lên những chữ không có mũ, chính quyền công an thì thích chụp mũ lên những cá nhân không có mũ, bằng những cái mũ “ âm mưu lật đổ chính quyền, ” “ làm gián điệp ngoại quốc, ” “ tổ chức Việt Tân… ” được kèm theo với vài chục năm tù tội.

    Dư luận chưa hết bàn tán chuyện cái lon, thì tiếp đến là chuyện cái LU.



    Chúng ta đã biết, đối với người dân thành phố Sài Gòn thì chuyện ngập lụt mỗi khi trời mưa là chuyện vô phương cứu chữa, bao nhiêu kế hoạch, công trình đề ra rồi cũng không đi đến đâu, dân nghe chính quyền nói nhiều mà không thấy tình trạng thay đổi. Nhà nước biện bạch: thứ nhất là thiếu tiền, thứ hai là nhân lực, thứ ba là thời gian, với khối lượng như thế không thể làm trong thời gian ngắn được.



    Câu chuyện cái LU bắt đầu từ chiều 12 Tháng Tư, 2019, tại phiên họp của Hội Đồng Nhân Dân TP.HCM, đại biểu Phó Giáo Sư-Tiến Sĩ Phan Thị Hồng Xuân, kiêm một lố chức tước, chủ tịch Hội Hữu Nghị Việt Nam-Đông Nam Á, phó chủ tịch kiêm tổng thư ký Hội Dân Tộc Học-Nhân Học TP.HCM, giảng viên tại Đại Học Khoa Học Xã Hội và Nhân Văn TP.HCM, đã đưa ra ý kiến, mỗi nhà dân ở Sài Gòn nên có một cái LU chứa nước để chống ngập mỗi khi có trời mưa.

    Cả nước đang cười ầm lên vì chuyện cái LU của Tiến Sĩ Hồng Xuân, thì bà phân bua với báo chí: “ Đây là giải pháp tôi rất tâm huyết, nghiên cứu kỹ lưỡng nên mới đề xuất. Đây là ứng dụng từ giá trị văn hóa bản địa ( ? ). ” Bà cũng nói chuyện này bên Nhật, bên Phi người ta đã làm và không thấy bị ngập. Bà cũng chê người dân “ không đủ trình độ, ” nghĩa là còn ngu, để hiểu giải pháp “ trí tuệ ” dùng LU chống ngập của bà !

    Người dân phản bác rằng, dù có hàng triệu cái LU cũng không thể chống được úng ngập khi nền xây dựng đô thị thấp, khi có nước sông dâng cao không thể chảy thoát ra ngoài được. Hệ thống hạ tầng kỹ thuật, nhất là kỹ thuật thoát nước và chống ngập úng không theo kịp với tốc độ phát triển đô thị.


    Hệ thống thoát nước cũ, nhỏ dẫn đến không đáp ứng được nhu cầu, trong khi người dân vẫn đốn rừng, lấn chiếm, san lấp ao hồ, xả rác ra kênh rạch, làm tắc nghẽn hệ thống thoát nước. Và nước mưa chảy xuống mỗi nhà đã có lu đựng, nước mưa chảy ngoài đường, trên sông hồ, ngoài đồng ruộng, LU đâu đủ mà hứng và nước ấy chảy đi đâu ?

    Có người đùa cho rằng họ hàng nhà bà phó tiến sĩ, chắc quê quán ở Lái Thiêu, đang có nghề sản xuất LU đựng nước ! Báo Sài Gòn Giải Phóng còn bênh vực tối đa phát minh của bà, so sánh bà với nhà khoa học thông thái là Galileo Galilei, vào thế kỷ thứ XVI, đã tìm ra những định lý về khoa học, nhưng vào thời điểm đó, quan điểm của Ông không được chấp nhận và bị quản thúc tại gia cho đến chết.

    Giải pháp lấy LU chống ngập của Phan Thị Hồng Xuân không khác gì suy nghĩ phát xuất từ đầu óc ngây ngô của một học sinh lớp Ba trường làng. Nhưng bà này hiện nay là cấp cao của nhiều hội hè và lại là giáo sư Đại Học Khoa Học Xã Hội và Nhân Văn ở Sài Gòn, làm tôi đâm ra nghi ngờ, phải chăng đây một trong những giáo sư, tiến sĩ, đặc trưng của loại khoa bảng “ học giả-bằng mua ? ” và tiến thân nhờ đảng ?

    Sau chuyện cười “ cái LON, ” tiếp đến “ cái LU, ” rồi ra nay mai, sẽ là cái gì nữa đây, xin vui lòng cho biết tiếp, thưa quý bà ?



    (nguoi-viet.com)

    Không có nhận xét nào

    Post Top Ad

    ad728

    Post Bottom Ad

    ad728