Header Ads

  • Breaking News

    Những thủ đoạn kinh tởm trấn lột tiền doanh nghiệp của “nhà báo đen”

    Những thủ đoạn kinh tởm trấn lột tiền doanh nghiệp của “nhà báo đen”
    Ngay cả những nhà báo chân chính, dù chưa được cấp thẻ hành nghề cũng phải thấy “quá xấu hổ” trước những đồng nghiệp chuyên làm trò “tống tiền” doanh nghiệp. Hạ tiện nhất là một chầu nhậu, em út vui vẻ với phong bì một vài chục triệu. Nếu hiển hách và sang trọng hơn họ còn gặt hái hàng trăm triệu và những lợi ích khác có giá trị cao như nhà, đất, ô tô hoặc hàng trăm ngàn USD. Vấn đề không ở chỗ làm ở tờ báo lớn hay nhỏ, nhà báo lớn hay nhỏ mà nằm ở chỗ thủ đoạn moi tiền doanh nghiệp, hay nói chính xác hơn là “tống tiền doanh nghiệp”. Hiện tại ở TPHCM và các tỉnh thành cả nước, những bầy kền kền như thế đang tồn tại khá nhiều. Để có đủ chứng cứ cho cơ quan công an bắt giam hoặc truy tố trước pháp luật, chứng cứ là một thứ rất cần thiết nhưng không dễ có vì những con kền kền này rất gian xảo, tinh vi và cẩn thận. Tất nhiên có những nhà báo đen đã từng sa lưới pháp luật.

    “Tài liệu” và “hù dọa” hai vũ khí lợi hại nhất

    Chuyện theo dòng chảy thuận, có thể hình dung như sau: ông A chủ một doanh nghiệp có chuyện lùm xùm trong làm ăn bị thưa kiện, bực tức viết đơn gởi báo kêu cứu và thông thường nhất là tìm một “chiến hữu” quen biết trợ giúp lên tiếng dư luận. Nhà báo đen nhận lời và tụ tập mấy chiến hữu các báo, tạp chí đến ăn nhậu, đưa phong bì kèm “tài liệu” nhờ giúp đỡ người anh em. Nhưng với thủ lĩnh “kền kền” (người thường xuất hiện trong các cuộc hội họp doanh nhân, nên dễ dàng quen các doanh nhân) bắt đầu dụng gian kế: đưa tập “tài liệu” cho 1-2 chiến hữu đồng loại ở bất kỳ tạp chí nào cũng được, “xúi đánh” và tìm cách gọi điện, tung đòn hù dọa để kết thân phía bên bị đơn. Nào là “thằng cha A cung cấp tài liệu cho báo chí… nào là “mấy ảnh” bên Bộ Công an, bên Công an TP có hỏi việc lùm xùm chỗ anh…”. Khi báo đăng bất lợi, nhà cái rất hoảng sợ nên cầu cứu “kên kên chúa” lại nhận lời hòa giải vụ này theo kiểu “có ba trăm lạng việc này mới xong”. Bên ông A nghiến răng chi tiếp từ 300 - 500 triệu để “dàn xếp”, kền kền "chúa" lấy 300 triệu ngon lành, còn hai đàn em “đánh đập thuê” nhận 100 triệu mỗi người và trở thành bạn quý.

    Tài liệu và hù dọa là hai vũ khí lợi hại nhất của kền kền.

    Tương tự, một số kền kền khác, sử dụng chiêu thức này với bên đối phương ông A, lập tức chỉa mũi vào nhau, tất cả cùng mất tiền. Cầm trên tay tài liệu, với kên kên sau khi nghiên cứu kỹ “đúng, sai” lập tức tung đòn bên tung, bên hứng. Bên đánh tơi tả, bên bênh chầm chập là chuyện thường thấy trên các báo Thanh Niên, Pháp Luật, Tuổi Trẻ, Người Lao Động, Thanh Tra, Nông Nghiệp, Nông Thôn ngày nay… Người đọc nhiều khi không thể nào hiểu được ai đúng, ai sai trong cùng vụ việc trên nhiều mặt báo đưa tin. Thậm chí hôm trước “đánh tiêu cực” rất hăng máu, ít lâu sau thì lại khen nức nở. Vì sao? Vì đó là một trò chơi tung hứng tập thể theo kiểu “hội đồng” của cánh nhà báo đen. Một nhà báo đen quen thân với một phó giám đốc Cty nhà nước nọ, muốn hạ bệ giám đốc để lên ghế, moi tài liệu, đơn thứ tố cáo, kết luận thanh tra nội bộ đưa hết cho chiến hữu. Người này tụ tập thêm lục lâm, thảo khấu dưới trướng ăn nhậu, nhận phong bì “giao lưu” khá đậm đà đều tập trung ngòi bút đen đâm cho bằng chết ông giám đốc nọ. Trò chơi rất bẩn thỉu này lâu này trở thành một hiểm họa với nhiều án oan không bao giờ tẩy rửa sạch vì khi báo đăng, dư luận tập trung vào không cách nào tồn tại được. Nhà báo đen thì nhận được phong bì to, còn cơ quan báo thì được doanh nghiệp “năn nỉ” đăng dùm quảng cáo, chúc mừng… cả hai cùng có lợi nên nhiều lãnh đạo báo, cứ mắt nhắm, mắt mở để nhà báo đen thao túng hoành hành.

    Vạch trần thủ đoạn trấn lột doanh nghiệp

    Do thói quen “cứ tưởng là…” của người Việt và nghe “nổ” cứ nhầm là chuyện thật, nên doanh nghiệp thường “tế nhị” khi tiếp xúc báo chí không biết rõ, cũng không kiểm tra nguồn gốc. Có một nhà báo đen (không bao giờ có thẻ hành nghề vì không thuộc cơ quan báo chí nào cả) tên là Nguyễn Trung, thường gọi là Trung râu. Vì anh này ngoài nghề chụp ảnh chuyên nghiệp ra, còn có thêm chòm râu dê dưới cằm như một đặc sản. Tuy không làm cho bất kỳ cơ quan nào, nhưng anh ta được coi là “cộng tác viên” của rất nhiều tờ báo tại TPHCM. Chú này luôn xuất hiện trong tất cả các cuộc họp báo, khai trương, động thổ, khánh thành, hội thảo, người đẹp, thời trang…cả trong nước lẫn ngoài nước tổ chức. Cả cấp cơ sở đến Trung ương hội họp đều có mặt… chụp ảnh. Nhiều tờ báo muốn có thông tin hay hình ảnh về một cuộc họp quan trọng nào đó (tất nhiên trừ cấp cao) đều alô xin tấm ảnh và trả nhuận bút. Nguyễn Trung là ai ? Không ai biết rõ, người thì đoán anh ta là người bên Tổng Cục II, có người còn đoán mò anh ta chắc chắn là người của bề trên… không một ai nghĩ đúng, anh ta chỉ là một tên chụp ảnh dạo. Chỉ trong lần xuất hiện bá vai, choàng cổ với đồng chí Trúc Thanh – Thư ký ông Đặng Quốc Bảo (người nhà Chủ tịch Trường Chinh), ghi lại mấy tấm ảnh cười tươi, thân mật từ đó những ai gặp lại lần sau đều ngầm thông báo cho nhau, anh ta là người của sếp lớn. Thật ra, cứ mỗi lần chộp được cơ hội các quan lớn gặp gỡ, trò chuyện bên lề hội trường, hội nghị…lập tức Nguyễn Trung tranh thủ “nháy” lia lịa vài chục tấm ảnh. Sau khi tráng rọi ảnh các sếp lớn bắt tay, trò chuyện với ai đó, anh ta phóng to lồng khung lớn mang đến “tặng” với giá từ 5 đến 20 triệu đồng. Với những đại gia, giám đốc rởm đời thì vài chục triệu chẳng là gì, mang ảnh về treo ngay ngắn giữa phòng làm việc đang bắt tay “thân mật” với Tổng Bí thư, Chủ tịch Nước, Thủ Tướng, Bộ Trưởng… khiến cho nhiều người rất nể trọng. Từ những kiểu làm này, mà nhiều doanh nghiệp, doanh nhân được tặng ảnh từ miễn phí đến vài chục triệu trở nên thân thiết, quý hóa với anh bạn Nguyễn Trung lúc thì đưa danh thiếp Báo Pháp luật, khi thì Thanh Niên, Thanh Tra, Tuổi Trẻ… tóm lại, anh ta là ai càng tù mù lại thêm tù mù rối rắm. Vì anh ta không là ai cả, không thuộc về ai nhưng ai cũng cứ tưởng là người của báo A, B, C nào đó.

    Trấn lột luôn cả đồng nghiệp

    Dân gian có câu :

    Chiều chiều quạ nói với diều
    Cù lao Ông Chưởng có nhiều gà con…

    Nghe câu ca dao này, rất giống nhóm kên kên là những nhà báo đen thường “đánh hơi” cực kỳ giỏi, ai tổ chức lễ lộc gì ở đâu, mỗi sáng tụ tập nhau tại góc phố cà phê chém gió là lập tức “quạ” thông báo ngay với “diều”. Làm tiền người ngoài chưa đủ, hội các nhà báo kên kên này còn trấn lột luôn phong bì của các đồng nghiệp rất ngoạn mục. Một thí dụ điển hình như: Tập đoàn B rất nổi tiếng tổ chức họp báo nhân dịp kỷ niệm thành lập Cty và cũng là dịp cảm tạ khách hàng, chính quyền, báo chí hỗ trợ trong những năm qua. Buổi lễ được tổ chức tại khách sạn 5 sao, khách mời báo chí khoảng 20 người. Tất nhiên đây là những quan chức báo chí, nhà báo có tiếng tăm.

    Lũ kền kền rất nhanh chóng thông báo cho nhau kéo đến đúng giờ để chực chờ hôi của. Khi làm việc tại bàn tiếp tân, chúng nhanh mắt đảo qua danh sách mời để xem có những ai và ai đã ký tên rồi. Ký tên rồi, tức đã nhận tài liệu và phong bì đi kèm, nên đám kên kên này thường len lén moi ra tấm danh thiếp nhà báo nào đó quen đã tặng cho mình, rồi giao cho tiếp tân, ký tên nhận phong bì ngon lành. Kẻ gian thường sợ người ngay, nên đám “kền kền” này không vội vã gì vào trong hội trường vì rất vắng người nên lảng vảng ngay cửa đón khách để làm hai việc: một là đề phòng gặp nhà báo thật đến bị lễ tân chìa ra xem đã ký nhận tài liệu, người này làm dữ lên nhờ chỉ mặt dùm anh nào đã ký… thì phải nhanh chóng hiện ra cười cười, nói nói, “em nhận dùm đại ca… đang chờ đại ca đến đây”. Thế là xong. Thường thì bọn này rất tinh khôn, chúng lựa lúc đông đúc khách mới trà trộn vào ký tá để không ai có thời gian nhận ra mình, hoặc giả sử có bộ phận marketing, đối ngoại của công ty quen biết nhà báo mời đích danh, chúng sẽ “trá hàng” thao thao về việc anh ấy, chị ấy nhờ lấy dùm tài liệu. Việc đứng chờ của bọn kên kền kền còn mang một mục đích khác: gặp nhà báo quen biết đến, chúng lăng xăng dắt vào bàn ký tên, nhận tài liệu dùm đưa tận tay những đó là tài liệu trống rỗng ruột sau khi đã nhanh tay rút mất phong bì. Người kia vì quá tế nhị và lịch sự, tay xách túi tài liệu vào tìm chỗ ngồi mới lần giở ra đọc…không thấy phong bì đâu cả. Do tự tay mình ký, tự tay nhận tài liệu bị đánh tráo nên biết mình bị chơi khăm cũng không thể nói sao được. Khi hỏi ra biết mỗi phong bì hàng chục triệu, anh này tức điên lên gọi điện lôi cổ “con kền kền ” quá nhiệt tình ra quán nhậu, phán một câu: “Đưa trả lại tiền hay là vô rọ ngồi”. Lập tức tên “kền kền ” này hoảng sợ cười nhăn nhở, gãi đầu gãi tai xin lỗi… 

    Sài Gòn từng có những con kền kền như Minh Diện, Huy Đức, Hoàng Linh, Quang Thắng, Nguyễn Trung, Cửu Long, Đăng Bình, Bảo Trung, Linh Giang, Lam Giang, Nguyễn Việt Hùng, Hà Phan, Võ Đức Phúc, Nguyễn Tường Minh… giống như một đội quân chuyên nghề hôi của, đánh thuê và trấn lột tiền các doanh nghiệp. Họ không bao giờ làm những việc chân chính, họ chỉ chú tâm vào việc lợi dụng danh nghĩa nhà báo để săn lùng tiền bạc và lợi ích. Cuộc săn lùng mang tính chuyên nghiệp này dường như kéo dài bất tận. Tuy nhiên không phải khu rừng nào cũng đều có mồi để săn, không phải con mồi nào cũng ‘khờ khạo” nạp mình cho thợ săn, có không ít những “con kên kên” đã sa vào lưới pháp luật với quả tang đang tống tiền, nhận tiền.

    Nguyễn Hùng

    * Bài viết thể hiện quan điểm riêng của tác giả, không thể hiện quan điểm của "Ban Quản Trị Page Secret Information".

    (Secret Information)

    Không có nhận xét nào

    Post Top Ad

    ad728

    Post Bottom Ad

    ad728