Header Ads

  • Breaking News

    Tưởng Năng Tiến – Đi Sing

    Cứ nghĩ đến 1 chuyên cơ riêng để chở 1 người từ Anh về Việt Nam, cứ nghĩ đến cả Bộ Y tế dồn sức cứu chữa cho 1 bệnh nhân ngoại quốc, cứ nghĩ đến hàng chục người đứng chờ trong mưa trước cổng Đại sứ quán, cứ nghĩ đến 3000 người đã 3 tháng vật vờ xung quanh phi trường Singapore, mà ứa nước mắt.
    FB Nguyễn Ngọc Chu



    Trước 1975, ở bùng binh ngã Sáu (kế góc đường Gia Long và Lê Văn Duyệt) có cái biển nhỏ xíu xiu: Sài Gòn – Nam Vang 280 KM. Mỗi lần đi ngang qua đây, tôi đều nhớ đến cái câu ca dao mà mình được nghe từ thưở ấu thơ: Nam Vang đi dễ khó về…

    Bây giờ thì đi hay về từ Cambodia đều dễ ợt nhưng gần như không còn ma nào muốn hẻo lánh tới cái Xứ Chùa Tháp nóng bức và nghèo nàn này nữa. Cũng ngột ngạt thấy bà luôn, ai mà tới đó làm chi… cho má nó khi. Thời buổi này phải đi Sing mới được, dù qua đây rất khó và về thì cũng vậy – cũng chả dễ dàng gì.

    Blogger Trương Châu Hữu Danh than phiền: “Có lần tôi đi du lịch cùng vợ, vợ tôi bị tách ra để họ phỏng vấn. Vì phụ nữ Việt Nam trẻ đẹp là họ nghĩ... sang Sin bán dâm.”

    Nhà báo Huy Phương trách móc: “Báo chí lại loan tin, những người Việt Nam, đồng bào của chúng ta, từ Sài Gòn đến phi trường Changi, Singapore, bị từ chối nhập cảnh, nói rõ ra là bị đuổi về.

    Singapore là một trong 48 quốc gia mà người mang thông hành Việt Nam vào không cần thị thực, nhưng lần này mặc dù có đầy đủ giấy tờ tùy thân, nhiều hành khách Việt Nam, phần lớn là phụ nữ, vẫn bị nhà chức trách Singapore từ chối cho vào xứ của họ...

    Chính quyền Singapore cũng không hề nói lý do họ không cho những người Việt này vào nước họ, nhưng cái lý do này thì những người trong cuộc, hay toàn thể ‘khúc ruột ngàn dặm’ trên khắp thế giới đều biết rõ, đều cảm thấy xấu hổ và đau lòng.”

    Nỗi “xấu hổ” và “đau lòng” này đã từng được diễn tả bằng nhiều câu thơ của Trangđài Glassey-Trầnguyễn:

    Ngô Tất Tố đưa Chị Dậu
    trốn chạy con quỷ râu xanh
    chống cự cái tham dâm của quan anh, quan cụ
    mà cả một thế kỷ sau
    Chị Dậu vẫn còn chạy
    chạy đi khắp thế giới
    tiền đồ vẫn tối đen

    Theo tường trình của BBC vào hôm 24 tháng 06 vừa qua:“Từ khi Việt Nam ngừng các chuyến bay thương mại quốc tế do dịch Covid-19, nhiều người lao động nước ngoài bị kẹt ở Singapore. Một chị hiện đang kẹt ở Singapore nói với tổ chức ProjectX ước tính có chừng 1000 phụ nữ mại dâm Việt hiện chưa về nước được. Khách hàng có nhu cầu mua dâm giảm đáng kể, và thu nhập của các phụ nữ này cũng vậy.”

    Vấn đề, thực ra, tệ hại hơn thế. Ít ai biết rằng cùng với "hàng ngàn phụ nữ mãi dâm Việt hiện chưa về nước được", còn có cả “một đạo quân hàng rong thầm lặng” cũng đông đáo không kém. Họ thường đi dạo khắp nơi, mời chào thực khách mua napkin. Họ không nói, chỉ ra hiệu bằng tay, bằng ánh mắt van nài, cùng với nụ cười (hơi) buồn bã và ngơ ngác.

    Cũng như những tiệm ăn ở Hồng Kông, quán xá ở Đảo Quốc Sư Tử không có giấy chùi tay hay chùi miệng. Thực khách, nếu cần, phải gọi mua. Thiệt là một “khe hở” lý tưởng của “thương trường” để cho đám dân Việt cùng khổ có thể len lách vào, kiếm ít đồng bạc lẻ.


    Âm thầm và nhẫn nại hơn là những phụ nữ cắp theo một rổ bắp luộc, khoai luộc, đậu phụng nấu … được ủ kín trong lớp vải dầy để giữ ấm. Khách hàng, tất nhiên, không ai khác ngoài mấy cô gái bán hoa người cùng xứ sở. Thức ăn ở Singapore đã không rẻ lại không hợp khẩu vị VN. Nhai khoai, gặm bắp vừa đỡ nhớ quê vừa … đỡ tốn tiền!

    Có chiều, tôi còn thấy nguyên cả ghánh bánh xèo – với những miếng thịt ba chỉ sắt vụn, đang lèo xèo bên mấy con tôm đỏ au bé tí, trên chảo nóng – giữa hai con hẻm 20 và 21 (Lorong 20 & 21) trong Khu Đèn Đỏ Geylang. Cứ giả dạng người Sing, không biết tiếng Việt - ngồi suốt buổi kề bên - vừa lai rai uống bia vừa nghe chuyện đời (qua những cái miệng đỏ chót son môi) của đám con cháu tiên rồng thì mới thấm thía nỗi “oan khiên” và “khổ nhục” của giống nòi mình.

    Giữa một trung tâm thương mại quốc tế sầm uất và phồn thịnh mà đồng bào tôi không có gì để bán – ngoài thân xác, giấy napkin, bánh xèo, hoặc mấy củ khoai lang hay vài trái bắp! Khiêm tốn thế thôi nhưng ai cũng hết lòng, tận tụy, chăm chỉ, cần mẫn suốt từ lúc chiều vừa chạng vạng cho đến sáng sớm hôm sau vì ai cũng cần tiền để gửi về quê.

    Và ai cũng phải gửi liền vì bên nhà lúc nào cũng có người đang cần rất gấp: tiền ăn cho con, tiền học cho em, tiền nhà thương cho mẹ, tiền thuốc cho cha, và tiền nợ của chính thân mình.

    Gửi ai?


    Giữa Longrong 5 & 6, có tiệm CHUYỂN TIỀN NHANH: phục vụ tận tâm, chu đáo, bảo đảm chuyển tiền tới tận nhà trong vòng 24 tiếng, có nhân viên nói tiếng Việt … Từ đây, chả biết bao nhiêu đồng tiền tủi cực (và tủi nhục) đã gửi về đến đất quê. Ấy thế mà khi những kẻ tha phương cầu thực, gặp chuyện chẳng lành, muốn được hồi hương thì họ lại vô phuơng trở về chốn cũ – theo như lời kêu cứu khẩn thiết (và thảm thiết) của FB Nguyễn Ngọc Chu:

    “Khoảng 3000 người Việt Nam còn mắc kẹt ở Singapore đã hơn 3 tháng nay không thể về nước. Phần lớn họ đang sống trong điều kiện cùng cực của người mất việc, không lương, không nhà, nhờ vào cứu trợ của người hảo tâm, vật vã chờ ngày về nước. Chính phủ chỉ mới bố trí có 2 chuyến bay rồi ngừng hẳn, qua 3 tháng rồi mà chưa thấy có tin tức các chuyến bay mới. Một số họ đang vật vờ trước cổng Đại sứ quán Việt Nam tại Singapore để ngóng tin…

    Vietnam Airlines, Bamboo Airway, VietJet Air hãy tổ chức chuyến bay sang Singapore mà đón đồng bào mình về. Đây chính là những chuyến bay khuyến mại kích cầu. Đồng bào mình không ăn quỵt đâu. Họ và người thân họ ở nhà có thể trả vé máy bay, miễn là chỉ lấy đúng chi phí – thấp hơn 50% giá vé thương mại thông thường. Làm giàu 4 phương, để 1 phương làm phước cho chính mình.

    Cứ nghĩ đến 1 chuyên cơ riêng để chở 1 người từ Anh về Việt Nam, cứ nghĩ đến cả Bộ Y tế dồn sức cứu chữa cho 1 bệnh nhân ngoại quốc, cứ nghĩ đến hàng chục người đứng chờ trong mưa trước cổng Đại sứ quán, cứ nghĩ đến 3000 người đã 3 tháng vật vờ xung quanh phi trường Singapore, mà ứa nước mắt.”

    Những giọt nước mắt của Nguyễn Ngọc Chu khiến tôi nhớ đến một mẩu tin ngăn ngắn (“Không Để Người Lao Động Ra Nước Ngoài Làm Tổn Hại Sĩ Diện Quốc Gia”) xuất hiện trên báo Tuổi Trẻ vào hôm 20 tháng 4 năm 2020:

    “Phó Chủ Tịch Quốc Hội Phùng Quốc Hiển đề nghị phải xử nghiêm những trường hợp người lao động ra nước ngoài làm tổn hại sĩ diện quốc gia. Đề nghị này được CTQH NTKN hoàn toàn nhất trí: Chủ tịch Quốc hội Nguyễn Thị Kim Ngân đồng tình phải có quy định để kiểm soát thật tốt vì đây là vấn đề sĩ diện quốc gia.”



    Tưởng Năng Tiến

    Không có nhận xét nào