Quê Hương tổng hợp
Khó hay dễ thực hiện chính sách “tinh giản biên chế”?
RFA
Đội ngũ tham gia phục vụ Đại hội Đảng 13 ở Hà Nội hôm 29/1/2021 (minh họa).
AFP PHOTO
Chính phủ Việt Nam vừa ban hành Nghị định tinh giản biên chế mà sẽ có hiệu lực từ 20/7/2023 và được truyền thông nhà nước đăng tải hôm 4/6/2023.
Nên làm đến nơi đến chốn
Diện tinh giản biên chế theo Nghị định mới sẽ rộng hơn so với trước đây. Đơn cử như trường hợp cán bộ, công chức, viên chức đang bị kỷ luật nhưng chưa đến mức bị bãi nhiệm hoặc buộc thôi việc… sẽ có thể bị tinh giản.
Việt Nam đặt ra vấn đề tinh giản biên chế chắc cũng đã 20 năm nay, nhưng chưa lần nào thành công, thậm chí lại phình to hơn. Chính vì vậy mọi người đều có ý hoài nghi đây có khi là chỉ đặt ra mục tiêu, nhưng cách thức làm vẫn chưa đủ cơ sở để thực hiện một cách triệt để.
-Giáo sư Đặng Hùng Võ
Việt Nam từ lâu đã có các quy định chính sách đối với các đối tượng tinh giản biên chế, liệu lần này có thành công hay không, Giáo sư Đặng Hùng Võ, nguyên Thứ trưởng Bộ Tài nguyên -Môi trường từ năm 2002 đến năm 2007, nhận định với RFA hôm 5/6:
“Việt Nam đặt ra vấn đề tinh giản biên chế chắc cũng đã 20 năm nay, nhưng chưa lần nào thành công, thậm chí lại phình to hơn. Chính vì vậy mọi người đều có ý hoài nghi đây có khi là chỉ đặt ra mục tiêu, nhưng cách thức làm vẫn chưa đủ cơ sở để thực hiện một cách triệt để. Thậm chí những sáu tổ chức được gọi là chính trị xã hội như Mặt trận Tổ quốc, Hội Nông dân, Tổng liên đoàn lao động… nhà nước không nên trả lương nữa, mà phải chuyển về vai trò của Hiệp hội, tự tạo ra sức thu hút của mình, mang lại lợi ích cho cộng đồng thì cộng đồng sẽ đóng góp để hiệp hội đó phát triển.”
Theo Giáo sư Đặng Hùng Võ, dù gần đây cũng đã có ý kiến chính thức yêu cầu các tổ chức chính trị xã hội như vừa nêu phải rút dần việc chi trả lương từ khu vực nhà nước, nhưng GS.Võ cho rằng, chủ trương thì có, nhưng làm như thế nào là cả vấn đề lớn. Bởi vì, theo ông, tư duy bao cấp vẫn tiếp tục chế ngự rất sâu trong nhiều người, đặc biệt trong một số lãnh đạo cấp cao. Ông Võ nói tiếp:
“Tôi cho rằng cần đặt ra như một chương trình, có biện pháp, có cách thức làm một cách rất cụ thể, với những mục tiêu rất cụ thể thì mới có thể thành công được. Tất nhiên đến một lúc nào đó, Việt Nam buộc phải làm, chứ không thể để như thế này nữa, bởi vì chi thường xuyên trong ngân sách là cực kỳ lớn và ngân sách không chịu nổi.”
Ảnh minh họa: Kỳ họp thứ 6 của Quốc hội khóa XIII hôm 22/10/2018. AFP.
Và, cần tinh thần tự giác?
Tinh giản biên chế được chính quyền Việt Nam “bàn” đến từ năm 2011, khi Chính phủ ban hành Nghị quyết về chương trình tổng thể cải cách hành chính Nhà nước đến năm 2020.
Tuy nhiên vào năm 2014 (chỉ ba năm thực hiện), Bộ Nội vụ lại công bố dự thảo nghị định về chính sách tinh giản biên chế của Chính phủ với thời gian từ 2014 đến 2016. Theo Nghị định mà Bộ Nội vụ công bố, có khoảng 100 ngàn người sẽ bị ảnh hưởng, trong đó 80% sẽ nghỉ hưu sớm và 20% mất việc. Tổng kinh phí cho chính sách tinh giản biên chế được cho biết lúc bấy giờ trong khoảng 8.000 tỷ đồng.
Tại Hội nghị toàn quốc triển khai nhiệm vụ của ngành Nội vụ diễn ra đầu năm 2019, Bộ Nội vụ dự kiến năm 2019 sẽ giảm 44.000 biên chế hưởng lương. Mặc dù đó chỉ là con số dự kiến vì sau đó các số liệu thống kê của Bộ Nội vụ chưa hoặc đã cập nhật nhưng không được truyền thông loan thì đến tháng 3 năm 2023, Bộ Nội vụ lại đề xuất cán bộ, công chức bị kỷ luật 'tự nguyện tinh giản biên chế'.
Chuyện tinh giản biên chế là chuyện phải làm một cách nhanh chóng vì nó liên quan đến ngân sách vốn đã cạn kiệt và cả vì nguyên tắc sống còn của chế độ.
- Tiến sĩ Nguyễn Huy Vũ
Đề xuất này cũng nằm trong ‘Nghị định tinh giản biên chế’ vừa ban hành hôm 4/6/2023. Nói về “công cuộc” tinh giản biên chế của Việt Nam, Tiến sĩ Nguyễn Huy Vũ từ Na Uy cho rằng:
“Chuyện tinh giản biên chế là chuyện phải làm một cách nhanh chóng vì nó liên quan đến ngân sách vốn đã cạn kiệt và cả vì nguyên tắc sống còn của chế độ. Một hệ thống quá nhiều người vận hành, ai cũng đói, cũng cố muốn rút ruột, thì hệ thống đó sớm muộn gì cũng sập. Về nguyên tắc, để tinh giản biên chế thì người ta bỏ bớt người không có khả năng, giữ lại người có khả năng xử lý công việc. Mà để biết ai có khả năng đảm trách công việc thì chỉ có cấp trên trực tiếp, tức sếp.”
Nhưng trong hệ thống của chính quyền hiện nay, theo Tiến sĩ Nguyễn Huy Vũ, người trên đưa người dưới vào để họ nhận tiền “bán ghế”, thì rất khó có chuyện người trên gợi ý người dưới nên tự nghỉ việc hay đuổi người dưới. Hoặc cũng theo lập luận của TS. Vũ, nếu người dưới không mắc những tội nghiêm trọng thì càng khó tinh giản.
Do đó, theo ông, một hệ thống bao che như vậy thì khó có khả năng “tự tinh giản biên chế”, thậm chí nó chống lại việc tinh giản biên chế vì biên chế càng ít thì cấp trên càng ít thu nhập từ “bán chỗ”. Ông Vũ nhận định thêm:
“Đó là chưa kể trong cơ quan chính quyền còn tồn tại một cơ quan đảng song hành mà việc loại bỏ biên chế một cá nhân thì ít nhiều phải có sự can thiệp của các cơ quan đảng bộ. Nói như vậy để thấy rằng trong chế độ hiện tại rất khó để mà tinh giản biên chế.”
Theo Tiến sĩ Nguyễn Huy Vũ, tinh giản biên chế chỉ diễn ra một khi Việt Nam có dân chủ và một đảng khác lên lãnh đạo, họ không có “dây mơ rễ má” gì nhiều với những người trong hệ thống cơ quan chính quyền và lúc này họ mới có thể mạnh tay thay đổi bộ máy cơ quan chính quyền bằng cách đưa những người kém ra và tuyển những người có khả năng vào.
Trước đó vào ngày 18/10/2022, Thủ tướng Chính phủ Việt Nam đã phê duyệt 103.300 biên chế công chức hưởng lương từ ngân sách Nhà nước của các cơ quan, tổ chức hành chính Nhà nước giai đoạn 2022-2026. Cụ thể, biên chế của các cơ quan ngang Bộ và Chính phủ nhưng không phải là đơn vị sự nghiệp công lập là 101.546 người. Biên chế của các cơ quan đại diện của Việt Nam ở nước ngoài là 1.068 người. Biên chế của hội quần chúng được Đảng, Nhà nước giao nhiệm vụ ở Trung ương là 686 người.
https://www.rfa.org/vietnamese/in_depth/is-expanding-the-area-of-downsizing-effective-06052023134657.html
Đỗ Duy Ngọc : Chứng cớ sờ sờ ra đấy…
06/6/2023
Căn biệt thự được cho là của Thiếu tướng quân đội Phạm Bá Hiền (quê huyện Lộc Hà, tỉnh Hà Tĩnh). Ảnh trên mạng
Hơn 100 năm ở Việt Nam, thực dân Pháp xây nhiều dinh cơ để làm việc, nhiều biệt thự để làm nơi ở. Những công trình đó vẫn còn ở Hà Nội, Huế, Đà Nẵng, Đà Lạt, Sài Gòn và nhiều nơi khác. Tất cả đều sử dụng chi phí của nhà nước thuộc địa, hầu như rất ít của tư nhân. Thời Việt Nam Cộng Hoà ở miền Nam, tướng tá cũng nhiều nhưng chẳng mấy người có nhà to, đa số đều ở nhà công vụ, cư xá sĩ quan hay khu gia binh.
Cũng có người có nhà riêng nhưng cũng không xây dựng to lớn như toà lâu đài của quý tộc châu Âu như căn nhà của vị Thiếu tướng Quân đội Nhân dân Việt Nam ở Hà Tĩnh vừa được báo chí nhắc tới. Nghe nói toà lâu đài này do thân mẫu của Thiếu tướng hàng ngày đạp xe đi bán rau đứng tên. Hay thật! Bán rau mà cũng có hàng trăm tỷ để xây nhà. Lương Thiếu tướng bao nhiêu một tháng, con số đấy ai cũng biết, chẳng phải là điều bí mật gì. Thế thì ông tướng đó lấy tiền đâu mà làm căn nhà kinh thế. Bán rau làm gì tiền nhiều thế! Lương tướng cũng đâu lắm thế? Kết luận lại căn nhà này hình thành từ nguồn tiền nào? Câu hỏi mà ai cũng trả lời được mà sao cái lò vĩ đại đến giờ vẫn chưa lên lửa?
Ngày xưa, kẻ ăn hối lộ, tham nhũng giấu của cải, vàng bạc thâu tóm được như mèo giấu cứt. Giờ đây thì khác rồi, cán bộ tha hồ khoe của, nào biệt thự, nào xe, nào con cái đi học nước ngoài, vợ toàn sắm hàng hiệu, nào những cuộc ăn chơi, du hí còn hơn những tay tư bản của các nước giàu. Chỉ mới lên tướng mà đã tài sản như thế, thử hỏi các cấp cao hơn còn giàu có đến đâu? Đất nước nghèo mãi là đúng quá rồi. Phúc lợi đáng ra chia đều cho mọi người, nay chỉ một nhóm chia chác nhau, hỏi sao dân không khổ.
Dân ốm đau vào bịnh viện nằm ba, bốn người một giường, người bịnh không có tiền mua thuốc, có người bán máu để mua sách cho con đi học, nhiều gia đình không có mái lều để ở, sống vạ vật qua ngày. Hàng ngàn công nhân bị cho nghỉ việc, kéo theo hàng ngàn gia đình lâm vào cảnh bế tắc. Những đứa bé vùng cao đến trường với bụng trống và manh áo tả tơi trong cơn gió lạnh. Cũng có những đứa trẻ đến lớp bằng bao nilon trùm đầu nín thở qua sông, suối vì làng xã chẳng có cầu. Biết bao người dân đang khó nhọc vì vật giá tăng, xăng tăng, điện tăng, tất cả đều lên giá mà đồng lương mãi còm cõi.
Thế nhưng những biệt phủ, những biệt thự sang trọng của các lãnh đạo liên tiếp mọc lên. Những đồng tiền thu được vẫn hàng ngày vẫn được xài như giấy. Hố sâu giàu nghèo càng lúc càng lớn, bất công càng ngày càng nhiều. Và từ đó dân mất lòng tin. Chứng cớ sờ sờ ra đấy, chẳng cần thanh tra, điều tra cũng có kết quả. Sao những ngôi nhà vẫn lừng lững giữa trời như những mũi dao đâm vào ngực dân đen, như cái gai trong mắt những người khốn khổ.
Những biệt thự như thế càng nhiều, dân đen càng mãi đói nghèo và tiền đồ còn tối đen hơn kiếp nạn của chị Dậu ngày xưa.
Khủng hoảng y tế vẫn chưa dừng lại
06/6/2023
Phạm Lê Đoan/VNTB
Việc Bộ Chính trị sắm vai bộ trưởng y tế cho bà Đào Hồng Lan dường như đã không giúp được ngành y tế vượt qua cơn khủng hoảng.
Chính khách Đào Hồng Lan xuất thân là một cán bộ phụ trách mảng bảo hiểm xã hội của Bộ Lao động, Thương binh và Xã hội. Chức vụ cao nhất ở Bộ Lao động, Thương binh và Xã hội của bà Đào Hồng Lan là thứ trưởng. Tính từ năm 1945 đến nay bà Đào Hồng Lan là người đầu tiên đứng đầu Bộ Y tế mà không xuất thân từ ngành y.
Thế nhưng ngay cả chuyên trách về bảo hiểm xã hội, song khi bà là người đứng đầu Bộ Y tế thì các vấn đề trong bảo hiểm xã hội ở lãnh vực này, bà cũng không làm tròn được phận sự, khiến đưa đến những cảnh báo liên tục về vấn đề thuốc men trong điều trị.
Báo động khẩn về thiếu thuốc điều trị bệnh tay chân miệng
Theo thông tin từ Trung tâm Kiểm soát bệnh tật TP.HCM (HCDC), trong 7 ngày từ 22 đến 28-5, toàn thành phố ghi nhận đến 157 ca tay chân miệng, tăng 47,1% so với trung bình 4 tuần trước (107 ca). Trong đó, số ca bệnh tăng ở cả các trường hợp nhập viện điều trị nội trú và khám ngoại trú so với trung bình 4 tuần trước. Số mắc tích lũy đến tuần 21 là 1.670 ca.
Thông tin từ các bệnh viện nhi đồng trên địa bàn TP.HCM, trẻ mắc tay chân miệng điều trị nội trú và ngoại trú tăng trong 2 tuần trở lại đây. Có bệnh viện gia tăng gấp đôi trẻ đến khám, điều trị. Đã có một bệnh nhi 5 tuổi tử vong.
Đặc biệt, qua kết quả từ kỹ thuật PCR đã xác định một số trường hợp mắc tay chân miệng bệnh nặng là mắc vi-rút Enterovirus 71. Đây là vi-rút lây lan rất nhanh, gây ra nhiều biến chứng nguy hiểm, khiến hơn 100 trẻ em mắc tay chân miệng vào năm 2011 tử vong.
Hiện có 31 ca đang điều trị, tất cả đều là trẻ em dưới 5 tuổi, trong đó có 07 ca nặng (01 ca TP.HCM tại quận Tân Phú) và trong đó có 04 trường hợp đã xác định do EV71. Theo báo cáo nhanh của Bệnh viện Nhi đồng 1, ngày 31/5/2023, đã có 1 trường hợp mắc tay chân miệng nặng và đã tử vong. Bệnh nhi do bệnh viện đa khoa tỉnh Tiền Giang chuyển đến trong tình trạng rất nặng với bệnh cảnh phù phổi cấp và sốc nặng (độ 4).
Sở Y tế TP.HCM đang tiếp tục phối hợp với OUCRU (Đơn vị nghiên cứu lâm sàng Đại học Oxford đặt tại bệnh viện Nhiệt đới TP.HCM) để giải trình tự gene xác định các chủng gây bệnh nguy hiểm của EV71. Tại thời điểm của năm bùng phát EV71 với nhiều trường hợp nặng và tử vong (năm 2011) chủ yếu là type C4, đến năm 2018, số ca nặng có giảm và chủ yếu là type B5.
Đã ‘cầu cứu’ Bộ Y tế, và đang chờ…
“Sở Y tế đã thành lập Tổ chuyên gia hỗ trợ hội chẩn các trường hợp bệnh nặng và tổ chức các đoàn kiểm tra tại các quận, huyện về công tác phòng, chống dịch tay chân miệng.
Hiện tại, các bệnh viện chuyên khoa Nhi của Thành phố đã sẵn sàng các trang thiết bị hồi sức các trường hợp nặng (lọc máu, ECMO,…) và sẵn sàng thuốc điều trị theo phác đồ. Tuy nhiên, để chủ động hơn trong ứng phó khi tình hình dịch bệnh diễn tiến phức tạp, Sở Y tế đã có văn bản báo cáo Bộ Y tế và Cục Quản lý dược hỗ trợ cung ứng đủ thuốc điều trị, nhất là 2 loại thuốc Phenobarbital truyền tĩnh mạch, Gamma Globulin truyền tĩnh mạch.
Ngoài ra, Sở Y tế TP.HCM đã chỉ đạo HCDC kích hoạt các đội phản ứng nhanh cùng tất cả các Trung tâm Y tế quận, huyện và thành phố Thủ Đức khởi động ngay các hoạt động phòng chống và kiểm soát dịch bệnh tay chân miệng trên địa bàn, nhất là tại các hộ gia đình và các trường học” – trích một báo cáo của Sở Y tế TP.HCM.
Theo báo cáo trên, Sở Y tế TP.HCM cho biết địa phương gặp khó khăn về thuốc điều trị bệnh này ở phân độ nặng, nhất là Phenobarbital truyền tĩnh mạch và Gamma Globulin truyền tĩnh mạch.
Cả nước đều thiếu như vậy!
Tại bệnh viện Nhi đồng thành phố, thống kê cho hay hiện vẫn còn đủ thuốc để điều trị, nhưng cần thêm để dự trù nếu số ca tay chân miệng tăng nhanh trong thời gian tới. Theo đó, hiện bệnh viện còn khoảng 200 lọ thuốc Gamma Globulin truyền tĩnh mạch. Với thuốc Phenobarbital thì đã hết loại truyền tĩnh mạch từ lâu, chỉ còn một ít thuốc dạng uống.
Do không có thuốc Phenobarbital truyền tĩnh mạch nên bác sĩ dùng thuốc Gamma Globulin truyền tĩnh mạch thay thế. Theo đó, với mỗi bệnh nhi mắc bệnh tay chân miệng độ nặng sẽ dùng khoảng 4-8 lọ thuốc Gamma Globulin. Như vậy, số lọ thuốc trên dùng cho khoảng 25 – 50 bệnh nhi mắc tay chân miệng nặng trong thời gian tới.
“Tác dụng điều trị của chúng thì giống nhau, thay thế được nhưng thời gian tác dụng của thuốc Phenobarbital dài hơn Gamma Globulin nên bệnh nhi có thể dùng thuốc Phenobarbital 1 lần/ngày, còn Gamma Globulin thì 2-3 lần/ngày”, bác sĩ Nguyễn Minh Tiến – phó giám đốc bệnh viện Nhi đồng thành phố (TP.HCM), cho biết.
Còn ở bệnh viện Nhi đồng 1, ghi nhận từ bác sĩ Dư Tuấn Quy, trưởng khoa nhiễm – thần kinh, thì từ lâu bệnh viện không còn thuốc Phenobarbital truyền tĩnh mạch, chỉ còn thuốc Gamma Globulin và thuốc IVIG.
“Hầu như các bệnh viện cả nước đều không có thuốc Phenobarbital truyền tĩnh mạch. Tại khoa chúng tôi, do không có thuốc Phenobarbital truyền tĩnh mạch nên tạm thời chuyển sang thuốc uống. Đây là phương án thay thế thuốc điều trị, chứ hiệu quả điều trị không bằng thuốc dịch truyền”, bác sĩ Dư Tuấn Quy cho biết như vậy.
Cắt điện triền miên, Hạ Long đón du khách kiểu gì?
An Vui /SGN
05/6/2023
