Header Ads

  • Breaking News

    Lê Văn Thịnh - Khi bước vào tuổi 60, chúng ta phải làm gì?

    KHI TA 60

    Khi bước vào tuổi 60, chúng ta phải làm gì?
    Đừng quan tâm đến việc ai có nhiều của cải hơn, hoặc con cái ai thành đạt hơn về vật chất, mà hãy đi chơi nhiều hơn, đến các bar, kể cả đi du lịch nước ngoài.

    Khi qua tuổi 60, ta không còn nhiều thời gian ở phía trước nữa, và cũng không thể mang đi những gì đã có được. Sẽ là vô ích nếu vẫn bận tâm đến kiếm tiền và dành dụm.

    Bởi thế, hãy chi tiêu những đồng tiền mà ta đã cất giữ để đi du lịch, mua sắm thứ mình thích và cho đi những gì có thể, và đừng quan tâm đến việc nhận lại.

    Đừng nghĩ là phải để lại tất cả những gì mình đã kiếm được cho các con cháu. Vì ta không hề muốn chuyển giao lại cho những kẻ sống ký sinh, những người đang nóng lòng chờ đợi ngày chết của ta.

    Cũng không cần lo lắng về những điều sẽ xảy ra cho các con, hay việc sẽ bị đánh giá thế nào, bởi vì khi chúng ta trở về với cát bụi rồi thì ta không còn nghe thấy bất kỳ lời khen hay tiếng chê nào nữa. Thời gian mà ta sống vui vẻ trên đời, thời gian để tìm kiếm của cải bằng biết bao gian khó sẽ chấm dứt.

    Đừng lo lắng nhiều đến mối quan hệ với con cái, bởi lẽ chúng có số phận riêng của chúng, và chúng sẽ tìm được con đường của chúng trong cuộc đời, chắc chắn như vậy.

    Chớ làm nô lệ cho con cái. Hãy giữ quan hệ với chúng, yêu thương chúng và giúp đỡ chúng khi chúng cần, nhưng đồng thời hãy bằng lòng với số của cải ta đã dành dụm cho chúng. Cuộc sống dài hơn cuộc đời lao động. Hãy nghĩ đến việc nghỉ hưu sớm nhất khi có thể và bằng lòng với cuộc sống.

    Đừng kỳ vọng quá nhiều vào con cái. Đa phần chúng đều yêu quý cha mẹ, nhưng chúng quá bận với công việc và những ràng buộc khác mà chúng cần quan tâm nhiều hơn. Cũng có những đứa con bất cẩn, chúng có thể cãi nhau về của cải của ta ngay cả lúc ta đang còn sống và có thể là chúng muốn ta chết sớm hơn để thừa hưởng nhà cửa và của cải.

    Nói chung, con cái đều cho rằng chúng đương nhiên được thừa hưởng tất cả những gì ta đang sở hữu trong khi ta chẳng có quyền gì với tiền bạc của chúng.Vì thế, sau tuổi 50-60 ta không cần phí sức, không cần phải hao tổn thêm sức khỏe để đổi lấy số của cải nhiều hơn mà phải làm việc đến lúc xuống mồ. Tiền bạc của ta chẳng có chút giá trị nào trước mặt thần chết. Khi nào thì chúng ta ngừng kiếm tiền? Bao nhiêu thì đủ? Một trăm ngàn? Một triệu? Mười triệu?

    Từ hàng ngàn hecta ruộng đất ta cũng chỉ ăn được chút ít rau quả và một nửa chiếc bánh mì mỗi ngày; từ vài ba căn nhà ta đã xây, thực tế là ta chỉ cần vài mét vuông: Một chỗ ngủ, một chỗ nghỉ ngơi, một chỗ tắm và một chỗ làm bếp. Với chừng ấy thời gian mà ta cần một chỗ ở, một số tiền để ăn, để mặc và một số vật dụng cần thiết khác…Thế là ta đã sống tốt rồi.

    Chỉ cần sống vui vẻ, hạnh phúc là được.

    Gia đình nào cũng có vấn đề. Đừng so sánh với người khác về phương diện tài chính. Đừng quan tâm đến việc ai có nhiều của cải hơn, hoặc con cái ai thành đạt hơn về vật chất, mà hãy đi chơi nhiều hơn, đến các bar, kể cả đi du lịch nước ngoài. Hãy nhanh chóng đặt lên bàn cân để so sánh xem ai có nhiều thời gian rỗi hơn, ai hạnh phúc hơn, ai khỏe mạnh và sống lâu hơn.

    Đừng bận tâm đến những điều mà ta không thể thay đổi. Nó chẳng giúp gì cho ta, mà trạng thái tinh thần không tốt còn đẫn đến bệnh tật. Hãy tạo cho mình một trạng thái thường xuyên ổn định, và hãy xác định xem điều gì khiến ta hạnh phúc.

    Với chừng ấy thời gian sống khỏe mạnh và vui vẻ, hãy lên cho mình một kế hoạch, rồi nóng lòng chờ đợi những ngày tiếp theo. Một ngày sống mà không có phút giây nào vui vẻ là một ngày mất đi. Một ngày có dù chỉ một giây phút vui vẻ là một ngày được lợi. Một tâm hồn lạc quan thì chữa khỏi bệnh tật nhanh chóng. Nhưng một tâm hồn hạnh phúc thì không có căn bệnh nào phải chữa, bởi nó không quen biết bệnh tật…

    Hãy giữ cho mình một trạng thái tinh thần tốt; hãy di chuyển, ra ngoài thường xuyên, đi dưới nắng mặt trời, ăn nhiều thực phẩm chứa vitamin và khoáng chất. Hãy vượt qua mọi trở ngại để sống thêm 30 - 40 năm với thể lực và sức khỏe dồi dào. Hãy bằng lòng với những gì mình đang có và những gì có ở xung quanh.

    Và đừng quên bạn bè. Họ chính là sự giàu có của cuộc đời ta. Hãy giữ mối quan hệ bạn bè lâu dài, hãy tôn trọng một số nguyên tắc cơ bản: Chịu khó nghe và đừng ngắt lời; hãy nói chuyện chứ đừng nhạo báng; hãy cho đi mà không bận tâm đến nhận lại; hãy trả lời câu hỏi chứ đừng phản đối; hãy tha thứ chứ đừng trách cứ, và đã hứa thì không được quên.

    Như thế ta sẽ không bao giờ cô đơn. Chúc mọi người có một cuộc sống dài lâu và đầy đủ!

    Lê Văn Thịnh

    (FB. Lê Văn Thịnh) 

    Không có nhận xét nào

    Post Top Ad

    ad728

    Post Bottom Ad

    ad728