Header Ads

  • Breaking News

    Tuổi trẻ làm báo ‘free’ trên đất Mỹ, một thời đã qua… Bài 1

    Bài 1: Khi người di tản làm báo

    Gồm 2 bài

    Hồ Văn Xuân Nhi/SGN

    Tin tức về tuyển tập nhạc ‘Hát trên đường lưu vong’ (ảnh: Hồ Văn Xuân Nhi cung cấp) 

    Tôi đến nước Mỹ vào Tháng Năm 1975, sau một hành trình ngắn cùng làn sóng người di tản tỵ nạn chạy trốn chủ nghĩa cộng sản khi biến cố mất miền Nam Việt Nam ngày 30 Tháng Tư năm 1975. Lúc đó, hơn 100,000 người chúng tôi được gọi là “Người di tản”.

    Người di tản

    Những người di tản chúng tôi lúc đó mờ mịt tương lai. Nơi đến còn chưa biết, với nỗi lo âu. Nơi bỏ đi chỉ còn trong tiềm thức, với nước mắt. Ngày ra đi, tôi chỉ mới 16 tuổi, chưa được học lớp 12 trung học. Rồi thế giới tự do chào đón với vòng tay. Hầu hết lớp người ra đi thời gian 30 Tháng Tư đó đều được nước Mỹ tiếp đón.

    Trải qua một thời gian ngắn với các thủ tục định cư và bảo trợ, xuyên qua những lần dừng chân tạm cư các trại tỵ nạn đảo Guam, Camp Pendleton (San Diego), gia đình chúng tôi gồm Ba Mẹ và ba anh em trai tôi được giáo hội Tin Lành United Methodist bảo trợ định cư tại thành phố Bakersfield, California.

    Tính ra gia đình tôi mất đúng hai tháng ở các trại tỵ nạn do quân đội Hoa Kỳ xây dựng. Cuộc sống không có gì gọi là cơ cực. Có nhiều người về sau vẫn cho rằng thời gian ở các trại tỵ nạn là thần tiên, sung sướng hơn. Được nước Mỹ nuôi mà. Dầu vậy, tâm tư người tỵ nạn vẫn không ai có được nụ cười trong ánh mắt. Buồn lắm!

    Cuộc sống trở nên bận rộn vất vả hơn khi cầm trên tay tấm thẻ xanh quy chế người tỵ nạn chính thức tại nước Mỹ. Nhưng dần dà mọi người ổn định tinh thần, và cuộc sống vật chất trở nên tốt hơn. Với nhiều người, có lẽ đã tìm thấy được tại sao xứ này gọi là thiên đường.

    Gia đình tôi được ơn Chúa. Những người Mỹ Tin Lành từ các nhà thờ bảo trợ chúng tôi rất tốt. Họ tận tình chăm lo, săn sóc, giúp đỡ. Không thể nào quên ân tình nước Mỹ bởi tình thương của những người bảo trợ. Cả nhà sững sờ khi một bà trong nhà thờ tặng cho gia đình một chiếc xe hơi vẫn còn mới tốt. Xe đời 1970, cho mình năm đó 1975, tức xe chỉ mới năm năm tuổi thôi.

    https://saigonnhonews.com/wp-content/uploads/2023/04/Ho-Van-Xuan-Nhi.jpg


    Tác giả chụp trong ngày đến định cư tại thành phố Bakersfield, năm 1975. 

    Thành phố Bakersfield thuộc vùng khí hậu sa mạc, gần hướng đi Las Vegas, cách Los Angeles chỉ hơn hai giờ lái xe thôi, nhưng là vùng đất nông nghiệp. Thành phố buồn. Mùa hè nóng cháy da người. Mùa đông lạnh buốt thấu xương thịt. Thành phố thời đó còn ít người Việt, buồn ghê gớm! Năm 1975, chỉ có độ chừng 20 gia đình người Việt được bảo trợ về vùng này. Chúng tôi được học Anh ngữ cùng một nơi, nên quen biết nhau hết. Tình đồng hương kết chặt, gắn bó nhau.

    Nhưng rồi mọi người tìm ra được những nơi sống nhộn nhịp, đông hơn, vui hơn, có chợ, có nhà hàng, có cửa hàng, nhà thờ, chùa… của cộng đồng người Việt. Người Việt tìm về tổ ấm người Việt. Lần lượt, dần dần những gia đình Việt rời thành phố Bakersfield. Gia đình tôi có lẽ là một trong những người đầu tiên đến Bakersfield, nhưng cũng là những người đầu tiên sớm rời bỏ chốn này để đến một nơi đông người Việt hơn, khí hậu tốt hơn. Mặc dù rất quý ơn những người đã bảo trợ. Mặc dù họ đã lên tiếng mong chúng tôi ở lại đây. Họ rất buồn khi chia tay tiễn gia đình tôi. Ba tôi quyết định dọn về Long Beach, để được sinh hoạt gần với một hội thánh Tin lành ngũ tuần Việt Nam.

    Làm báo

    Mùa hè 1976, gia đình tôi dọn về Long Beach – một thành phố lớn, vùng biển. Người Việt đông hơn. Tôi vào Đại học Long Beach. Máu tuổi trẻ nhiệt huyết cho tôi dấn thân vào những sinh hoạt của hội sinh viên Việt Nam. Anh chị em hội sinh viên tín nhiệm tôi làm trưởng ban báo chí hội, thực hiện hằng năm tờ đặc san Biển Dài.

    Hội sinh viên lúc đó có nhạc sĩ Trần Quảng Nam (sau này nổi tiếng với tác phẩm “Mười Năm Tình Cũ”) là chủ tịch hội sinh viên Việt Nam. Rồi đến anh Nguyễn Hữu Lộc chủ tịch nhiệm kỳ sau. Tôi lo bài vở, in ấn, anh Nguyễn Hữu Lộc rất thành công việc gây quỹ cho tờ báo. Anh còn là trưởng ban tổ chức các cuộc thi Hoa Hậu Áo Dài Long Beach thời đó.

    Nhưng tôi đam mê làm báo hơn là ngắm các cô thí sinh đẹp hoa hậu áo dài. Nói ra chắc khó ai tin, mà tôi nói thật lòng. Tôi không dính líu đến các chương trình thi người đẹp. Ngày diễn ra cuộc thi, tôi chỉ đến xem, không có vai trò gì với ban tổ chức. Bên cạnh chuyện đi học, làm báo Biển Dài cho hội sinh viên Việt Nam thuộc Đại học California State University of Long Beach, tôi và những bạn hữu viết lách tuổi sinh viên cùng nhau thực hiện một số ấn phẩm thi văn, gọi là những tuyển tập cho các cây bút Việt trẻ ở khắp thế giới, ngoài Việt Nam.

    Năm 1977, tôi và người bạn đồng lứa – người sáng tác thơ tình tuyệt như những thi sĩ lớn của thi văn Sài Gòn trước 30 Tháng Tư 1975, tên Trần Hữu Hoàng, bắt đầu làm báo văn chương cho tuổi trẻ thế hệ chúng tôi. Tuyển tập đầu tay với khoảng hơn 20 cây bút trẻ trên toàn nước Mỹ và các quốc gia ngoài Việt Nam.

    Tuyển Tập Hoài Cảm tập I được xuất bản giới hạn, biếu không, gửi các tác giả có bài viết đóng góp và được chọn đăng. Một số thì gửi cho bạn bè, giới báo chí Việt ngữ tại Mỹ và Pháp. Bên cạnh Trần Hữu Hoàng còn những bạn sinh viên đồng trường Đại học Long Beach cũng trong nhóm chủ trương tuyển tập, là Nghiêm Quốc Huy, Trần Ngọc Lân.