Võ Thành Nhân/ VANN
Tuesday, March 19, 2013
Những Người Lính Cùng Chiến Tuyến Bảo Vệ Tự Do
Nguyên Huy
Anh Linh Chiến Sĩ Thuộc Phi Ðoàn Long Mã 219
Đã An Nghĩ Tại Nghĩa Trang Quốc Gia Hoa Kỳ
(Arlington Cemetery, VA) - Mọi người lặng im theo dõi từng cử động của Anh Hạ Sĩ Quan trong ban nghi lễ, trên tay mang lá cờ Việt Nam Cộng Hòa, tiến đến thân nhân phi hành đoàn 219 trên chiếc trực thăng H34, bị rơi vào ngày 18 tháng 10 năm 1965. Đánh dấu lần thứ tư Quốc Táng hài cốt chiến binh Hoa Kỳ và Việt Nam Cộng Hòa (Standard Honors Funeral for Vietnam Group Burial) đã được trọng thể tổ chức tại nghĩa trang Quốc Gia Arlington vào ngày 25 tháng 6 vừa qua với sự tham dự đông đảo của các cựu quân nhân QLVNCH, Hoa Kỳ và nhân sĩ vùng Hoa Thịnh Ðốn.
Được biết vào ngày 18 tháng 10 năm 1965, trên chuyến bay định mệnh cất cánh từ Khâm Đức đưa Thiếu Tá Larry Thorne "nhảy" vào lòng đất địch, phi hành đoàn gồm có hai phi công là Trung Uý Phan Thế Long, Trung Uý Nguyễn Bảo Tùng và một xạ thủ là Thượng Sĩ Bùi Văn Lành, đã bị rớt vì mây mù, (As many of you are aware Larry was lost in the clouds on 18 Oct.'65 on a CH-34 "KINGBEE" helicopter from the 219th Vietnamese Air Force Squadron - trích từ tài liệu www.pownetwork.org/bios/t/t375.htm) cách thành phố Đà Nẵng 25 dậm về hướng Tây Nam (tọa độ 152558N 1074744E, YC895105). Ngay sau đó liên tiếp có nhiều cuộc dọ thám để truy tìm các di hài của các chiến sĩ trên chuyến bay này nhưng không có kết quả. Chỉ duy có các di tích như súng cá nhân Swedish "K" SMG (Thuỵ Điển chế tạo) của ông Thorne là được tìm thấy gần địa điễm các hài cốt được thấy sau này. Vào năm 1999 nhờ các toán tìm kiếm MIA đã giúp việc truy danh những anh hùng tại phòng lab ở Hawaii. Trường hợp Thượng Sĩ Bùi Văn Lành không có thử nghiệm DNA vì nhờ tìm được tấm thẻ bài. Cho đến hôm nay Hoa Kỳ không hề có một liên lạc nào với gia đình hay người thân của Anh Lành.
Vào năm 1938, Ông Larry được danh tặng là Chiến Sĩ Chống Cộng. Ông đã từng chiến đấu từ những ngày ở Phần Lan trong Đệ Nhị Thế Chiến. Ông từng tham gia lực lượng SS của Đức chống CS Nga. Sau khi Đệ II Thế Chiến chấm dứt, Ông Thorne di tản sang Hoa Kỳ và gia nhập quân đội vào ngày 28 tháng 1 năm 1954. Vào cuối năm 1954, Ông được tuyển vào Lực Lượng Biệt Cách Dù đội nón xanh (Green Beret) và được thụ huấn tại Fort Bragg North Carolina. Sau đó nhảy toán phục vụ tại Tây Đức và Iran. Cuối cùng Thiếu Tá Larry Thorne đến Việt Nam vào tháng 11 năm 1963 và vĩnh viễn ở lại nơi ấy vào ngày 18 tháng 10 năm 1965.
Nếu nói về sự hy sinh của các biệt kích Hoa Kỳ thì phải nói đến sự can trường và lòng dũng cảm của các Anh Hùng thuộc phi đoàn 219 Không Quân Việt Nam. Đặc biệt xin ghi nhận nơi đây những anh hùng như Bùi Văn Lành, Phan Thế Long và Nguyễn Bảo Tùng. Theo tài liệu Đỗ Văn Hiếu, đầu năm 1964, KQ có 3 trực thăng H-34 biệt phái làm việc với Lực Lượng Đặc Biệt Delta ở Nha Trang. Nhiệm vụ của biệt đội này là thả các toán thám sát dọc theo biên giới Việt Miên hoặc vào các mật khu của Việt cộng. Đến giữa năm 64 một biệt đội khác cũng gồm 3 chiếc trực thăng H-34 biệt phái làm việc với các chiến đoàn Xung kích, thuộc Sở Liên Lạc/TTM, và nhiệm vụ của biệt đội này là thả các toán thám sát Lôi Hổ về phía bên kia biên giới Miên Lào để kiểm soát các hoạt động của địch quân. Đầu năm 1966 hai biệt đội này xát nhập lại để thành lập Phi Đoàn 219, đồn trú trong nội vi phi trường Đà Nẵng. Phi Đoàn này trực thuộc Biệt Đoàn 83 ở TSN cho đến khi Biệt Đoàn giải tán vào năm 1969 thì trực thuộc KĐ 41 CT. Bộ chỉ huy đầu tiên của Phi Đoàn 219 gồm: Đại úy Hồ bảo Định, Đại úy Trần văn Luân, Đại úy Nguyễn văn Nghĩa, Đại úy Nguyễn phi Hùng, Trung úy Nguyễn hữu Lộc, Trung úy Đỗ văn Hiếu. Sau khi thành lập Phi Đoàn 219 vẫn giữ nhiệm vụ thả các toán thám sát Lôi Hổ bên kia biên giới Miên Lào trong lãnh thổ quân khu I và II.
Trên trang nhà www.specialoperations.com, họ đã danh tặng những anh hùng Không Quân Việt Nam như sau: "219th Helicopter Squadron, Vietnamese Air Force (VNAF) - This page is dedicated to the brave, exceptional young Vietnamese Pilots, Copilots, Crew Chiefs, Gunners of the 219th by the men of SOG. We owe you a deep sense of gratitude, appreciation, and thanks, which these words can never fully express. We each hold you dear in a special place in our hearts. You are not forgotten!" Trong trang này đã nhắc đến Tướng Nguyễn Cao Kỳ là một trong những sĩ quan không quân ưu tú của QĐVNCH. Thời bấy giờ ông mới 31 tuổi mà đã nắm vai trò lãnh đạo quan trọng và hơn thế Tướng Kỳ "Willing to fly anything and everything, anywhere!".
Nguồn gốc 219 là Biệt Đoàn 83 "Thần Phong" do Thiếu Tướng Nguyễn Cao Kỳ thành lập, 83rd SOG (Special Operation Group). Nhiệm vụ chính của Biệt Đoàn là thi hành các phi vụ đổ biệt kích ra Bắc, Hạ Lào và một số phi vụ "cảm tử" khác. Có lẽ vì tính cách "đi dễ về khó" ấy, biệt đoàn đã lấy danh hiệu Thần Phong (tức Thần Phong Cảm Tữ, giống như các phi công Kamikaze của Nhật trong thế chiến thứ hai).
Sau khi Thiếu Tướng Kỳ tham chính, Biệt Đoàn 83 Thần Phong đương nhiên trở thành một lực lượng trung kiên, một hậu thuẩn của ông. Chính vì thế, sau khi lên làm Tổng Thống, Trung tướng Nguyễn Văn Thiệu đã ra lịnh giải tán Biệt Đoàn này vào năm 1968. Phi cơ và nhân sự được phân phối đi các đơn vị khác, hoặc thành lập đơn vị mới. Riêng các phi công trực thăng thì trở thành lực lượng nồng cốt của một đơn vị tân lập: Phi Đoàn 219, nhiệm vụ không thay đổi: đổ biệt kích.
Phi đoàn 219 đồn trú tại căn cứ KQ Đànẵng (KĐ41CT) nhưng nhân viên thì ở tại biệt thự số 8, đường Nguyễn Thị Giang ngoài thành phố. Sở dĩ có chuyện đó là vì phi đoàn chỉ trực thuộc KĐ41 về quân số (hành chánh, tài chánh) mà thôi. Còn về hoạt động, phi đoàn được điều động bởi Bộ Chỉ Huy Lực Lượng Đặc Biệt Hoa Kỳ.
Địa bàn hoạt động chính yếu là từ những điểm xuất phát ở Khe Sanh, Kontum (B15) và Non Nước (Đà Nẵng) hành quân từ vĩ tuyến 17 dọc theo đường mòn Hồ-chí-Minh vào lãnh thổ nam ViệtNam, A Sao, A Lưới, Dakto, Tân Cảnh, Ngả Ba Tam Biên và sau nầy kéo dài xuống tới Ban-Mê-Thuột, Quản Lợi, Long Thành.
Các phi cơ H-34 Choctaw của phi đoàn được sơn ngụy trang màu rằn ri, màu của lực lượng đặc biệt và không mang bất cứ phù hiệu nào, trừ hàng số nhỏ ở đuôi phi cơ để nhận dạng mà thôi. Nhiệm vụ của phi đoàn là thả các toán biệt kích để kiểm soát, khám phá và theo dõi mọi vận chuyển của địch vào lãnh thổ của VNCH. Khi hành quân, phi đoàn lấy danh hiệu là "King Bee" để tiện việc phối hợp với phía Hoa Kỳ, vì thế đối với các chiến sĩ biệt kích (Lôi Hổ), danh hiệu "King Bee" đã trở thành quen thuộc và luôn luôn gắn bó với họ. Những toán biệt kích, mỗi lần công tác, quân số không quá 7 người và được ngụy trang bằng quân phục và vũ khí của địch (súng AK 47). Thời gian công tác của mỗi toán không quá 7 ngày.
Thời gian sau, Mỹ rút quân, tất cả các phi vụ của phi đoàn 219 đều được đặt dưới quyền của Nha Kỷ Thuật do Đại Tá Đoàn Văn Nu làm Giám đốc và Đại Tá Dư Quốc Lương làm Chánh Sở Không Yễm. Phi đoàn làm việc sát cánh với Sở Liên Lạc của Nha Kỷ Thuật, mà sau gọi là trại Nguyễn Cao Vỹ (lấy tên cố Thiếu Tá Nguyễn Cao Vỹ tử nạn ở Khe Sanh).
Tưởng củng nên nhắc lại các vị anh hùng nổi tiếng của 219, cố Thiếu Tá Vũ Ðức Thắng biệt danh "Alain Delon".Thiếu Tá Nguyễn Quý An, hiện đang sinh sống tại San Jose, một phi đội trưởng anh hùng gia nhập 219 từ những ngày đầu. Trong phi đoàn 219, Thiếu Tá An là người nổi tiếng về tài điều khiển chiếc H-34 cùng với Thiếu Tá Nghĩa "con" (bị mất chiếc UH-1 tại Đà Lạt) cố Thiếu Tá Hùng, cố Thiếu Tá Hiệp "cồ", v.v...
Theo tài liệu Nghĩa Trang Arlington, vào tháng 3 năm 1990, đã có hai chiến sĩ Không Quân VNCH (không định được danh tánh) đã được an táng chung với Staff Sgt. Richard Fitts tại sec. 34 # 4524. Các Anh Hùng KQVN Vô Danh này mất tích ở Lào vào năm 1968. Vào dịp lễ Memorial năm 2000, hai chiến sĩ không quân khá c đã được an táng tại Arling c ù ng với Col. George William Jensen, Capt. Marshall Landis Tapp, Col. Lavern George Reilly, Maj. George Winton Thompson, CMSgt. James Arthur Preston CMSgt. James Ellis Williams, CMSgt. William Louis Madison, SMSgt. Kenneth Dewey McKenney. Ghi nhận "Although the identities of the two South Vietnamese crew members remain uncertain, their presence aboard Spooky 10 will be proudly acknowledged and their loyalty and military service will be given equal honor for the price that they have paid in the name of Freedom." Vào ngày 8 tháng 11 năm 2002, tại nghĩa trang Arlington, Thiếu Tá Bộ Binh Vũ Vành Pháo đã được an táng phần hài cốt còn lại với Major David Padgett, Captain Ronald Briggs, Sergeant 1st Class Robert O'Hara, Lieutenant Colonel Donald Parsons, Chief Warrant Officer Charles Stanley, Sergeant 1st Class Eugene Christiansen.
Theo tài liệu của Trần Ngọc Toàn, Nguyễn Bảo Tùng cùng gia đình tị nạn Cộng Sản di cư vào Nam năm 1954. Sau khi đổ Tú Tài anh tình nguyện gia nhập vào trường Võ Bị Ðà Lạt. Tại Võ Bị Ðà Lạt anh Tùng luôn đảm nhận các vai trò xướng ngôn trong các sinh hoạt văn nghệ và chương trình phát thanh hàng tuần của Trường Võ Bị . Giọng nói ấm áp , rõ ràng của anh trong những bài tế văn ở những buổi chiêu hồn tử sĩ như còn văng vẳng bên tai những cựu sĩ quan hiện diện lúc ấy. Vì nhu cầu sĩ quan ngoài chiến trường, khoá 16 Võ Bị được cho tốt nghiệp sớm một năm. Cùng với 27 tân sĩ quan vừa mới ra trường, Bảo Tùng đã tình nguyện phục vụ trong quân chủng Không Quân. Sau thời gian du học láy trực thăng bên Mỹ trở về, Bảo Tùng bắt đầu sự nghiệp bay bổng trên khắp bốn vùng chiến thuật. Do nhu cầu hành quân, Lực Lượng Ðặc Biệt Hoa Kỳ đã xin Không Quân VNCH tăng phái trực thăng để chở đổ quân trong các công tác bí mật , theo dõi, thu lượm tin tức hoạt động của Cộng Sản dọc theo đường mòn Hồ Chí Minh, biên giới Việt Lào. Vợ con của Bảo Tùng đã đến định cư ở phụ cận Chicago năm 75, Mẹ và chị em của Bảo Tùng đã định cư ở Orange County năm 79. Nhờ có những người thân đang ở Mỹ nên việc xác nhận DNA của Bảo Tùng có thể thực hiện được dễ dàng.
Riêng Trung Uý Phan Thế Long, Ông có sáu người con. Sau khi được tin Ông mất tích bà Long ở vậy nuôi con. Bà hy vọng rồi có một ngày sẽ gặp lại chồng. Sự chờ đợi kéo dài cho đến tháng 5 năm 1984 thì bà Long từ trần. Theo Anh Phan Thế Dũng cai trai của Trung Uý Long, tâm sự tại buổi thăm viếng hài cốt ở nhà quàng Murphy Arlington vào ngày 24/6/2003, "Lúc bấy giờ tôi chưa tròn 4 tuổi, nhưng tiếng hét thất thanh của mẹ tôi khi nhận được tin đau buồn về cha tôi, đã vọng mãi trong tôi. Và tôi đã trưởng thành theo tiếng kêu tuyệt vọng đó cho đến ngày hôm nay". Anh tiếp, "Buổi lễ an táng hài cốt của bố tôi tại Arlington sẽ làm xoa dịu phần nào nổi đau khổ của mẹ tôi. Tôi từ nay sẽ an tâm vì biết được nơi thiên đường ấy bố tôi đã lo chu toàn cho mẹ tôi. Xin được cám ơn người bạn đồng minh Hoa Kỳ trong những giây phút khó quên nhất của cuộc đời tôi.".
Tại nghi lễ hôm 25 tháng 6 vừa qua, hai lá cờ VNCH đã được trao cho thân nhân của gia đình Trung Uý Phan Thế Long và Trung Uý Nguyễn Bảo Tùng. Riêng lá cờ thứ ba dành cho Sgt Bùi Văn Lành đã được mang về Fort Myer Casualty Affairs Office, theo email của Ông Tom Peske, Public Communications Team, U.S. Army Military District of Washington sau khi được hỏi về thân nhân của Anh Lành. Việc trao tặng Cờ Việt Nam Cộng Hoà rất quan trọng trong nghi thức Quốc Táng và được chú thích rất tường tận trong bản "Press release: Photo editor's note: An American flag will be presented to the next of kin of Thorne and three South Viet Nam flags will be presented to the next of kin for Nguyen, Phan and Bui.".
Võ Thành Nhân - VANN
Những Người Lính Cùng Chiến Tuyến Bảo Vệ Tư Do
Nguyên Huy
Những Người Lính Cùng Chiến Tuyến Bảo Vệ Tư Do
Ðây là toán hầu kỳ danh-dự trong lễ an-táng các hài cốt phi-hành-đoàn của chiếc trực-thăng H-34 thuộc QLVNCH gặp tai nạn vào năm 1965 ở biên-giới Lào-Việt.
Lễ an-táng được thực-hiện tại Nghĩa-trang Quốc-gia Arlington, Tiểu-bang Va. Các hài-cốt gồm có: cố Thiếu-Tá Larry Thorn (USAF), cố Trung-Uý Phan-thế Long (VNAF), cố Thiếu-Úy Nguyễn-bảo-Tùng (VNAF) và cố Trung-Sĩ Bùi văn Lành (VNAF).
Chúng ta có thể nhìn thấy các toán hầu kỳ danh-dự mang trên tay một lá cờ Mỹ và 3 lá cờ của VNCH.
Nguyên Huy
Đó là những người lính Hoa Kỳ và VNCH trên chiến trường VN vào những năm trước năm 1975. Một thời gian họ đã là những người sinh tử có nhau. Với họ, cuộc sống của nhau như đã gắn liền. Một lệnh hành quân phối hợp là cùng nhau chia sẻ hiểm nguy và những hiểm nguy trên chiến trường thì không bao giờ phân biệt cái gì cả. Sống trong tình trạng thường xuyên như vậy, người lính VNCH đã nảy sinh những tình cảm thật thân thiết đến có thể xả thân cứu bạn như những người lính không quân của VNCH đã từng nhiều lần đối với chiến binh Hoa Kỳ trong cuộc chiến VN. Một Lê Quý An và nay lại một Phan Thế Long nữa được chính phủ và nhân dân Hoa Kỳ ghi nhận.
Hôm nay, 25 tháng 6 tại Nghĩa Trang Quốc Gia Arlington, có lễ an táng Phi Hành Đoàn VN và cố Trung Úy Phan Thế Long được an táng trọng thể tại nghĩa trang vinh dự này. Mất tích trong một phi vụ phối hợp Mỹ Việt vào ngày 18 tháng 10 năm 1965, Trung Úy Phan Thế Long thuộc biệt đoàn 83 không đoàn 33 của không lực VNCH nay đã được chính phủ Hoa Kỳ làm lễ an táng tại Nghĩa Trang Quốc Gia Arlington sau khi tìm thấy được hài cốt và chuyển sang Hoa Kỳ trong những chương trình tìm kiếm người Mỹ mất tích với CSVN. Được biết tin này chúng tôi đã tìm cách liên lạc với gia đình cố Trung Úy Long cùng những chiến hữu của cố Trung Úy.
Cựu Đại Tá Phước phi đoàn trưởng 219 KLVNCH hiện ở Pasadena cho biết: "Chúng tôi cùng học khóa I Không Quân VN tại Marrakech từ 1952 cùng khóa với Tướng Nguyễn Cao Kỳ. Long ở trong một đơn vị không quân có nhiệm vụ đi toán biệt kích trên đường mòn Hồ Chí Minh. Trong một chuyến bay đổ toán từ Đà Nẵng đến Kontum khi ngang qua Khâm Đức, máy bay của Long đã mất tích. Phi hành đoàn trong chuyến bay này có ba VN là Long, phi công chính và Trung Úy Nguyễn Bảo Tùng, khóa 16 Đà Lạt và hoa tiêu trung sĩ Bùi Văn Lành. Toán biệt kích vì lý do bí mật quân sự, không được biết là có bao nhiêu Hoa Kỳ nhưng chúng tôi biết rõ là thường thì Toán đi công tác như vậy có ít nhất là một người Mỹ và hai người Thượng.
Mất tích trong khi hành quân đối với quân nhân chúng tôi lúc bấy giờ là chuyện không lạ. Có thể bị địch bắt, có thể hy sinh và cũng có thể đang tìm đường về hay sống mòn mỏi trong các khu rừng rậm ven dãy Trường Sơn. Điều đau khổ không phải cho chúng tôi, những người lính mà là cho gia đình. Những người thân yêu ấy cứ phải sống thấp thỏm trong hy vọng thật mong manh nhưng không ai dám nghĩ đến cái chết vì sợ tuyệt vọng."
- Thưa trong trường hợp nào mà niên trưởng được biết tin cố Trung Úy Long được an táng tại Arlington ?
- Không quân chúng tôi có anh Nguyễn Quí An thường xuyên liên lạc với phía Hoa Kỳ.
- Tin này do phía Chính Phủ Hoa Kỳ nhờ anh An tìm giùm gia đình của Cố Trung Úy Long. Và qua những hội cựu quân nhân Không Quân tôi đã bắt được liên lạc với cháu Bích là cô con gái của anh Long hiện ở tại nam California.
- Về việc một chiến hữu của mình được chính phủ Hoa Kỳ ghi công như vậy, niên trưởng có cảm nghĩ gì không ?
- Cảm nghĩ, ôi chào, thì nhiều nhưng biết nói sao giờ nhỉ. Chúng tôi nói riêng anh em không quân VNCH rất là trân trọng việc làm của chính phủ Hoa Kỳ hiện tại. Đây có thể coi như là một hành động vinh danh QLVNCH trong cuộc chiến đấu bảo vệ tự do ngày nào và cũng là để ghi ơn những người lính VNCH đã.
Tiếp xúc với chúng tôi qua đường dây điện thoại, chị Bích, người con gái yêu của cố Trung Úy Long ngày nào, xúc động cho biết: "Khi được bác Phước cho biết tin này, chúng tôi vừa mừng vừa buồn. Mừng vì đã có tin chính xác về cái chết của người cha thân yêu của chúng tôi. Buồn vì từ nay mất hẳn hy vọng thấy lại được người cha mất tích. Đã qua bao nhiêu năm chúng tôi không thể quên được hình bóng người cha oai hùng trong tấm áo phi công. Mặc dù khi ấy tôi mới chỉ có 8 tuổi chưa có được ý thức gì về chiến tranh nhưng tôi cứ thấy vẻ lo lắng của mẹ mỗi khi ba tôi mặc áo phi công ra khỏi cửa, là tôi cũng cảm thấy có một cái gì nao nao trong dạ. Khi ấy thì tôi không thiết chơi với ai cả. Tôi nhớ nhất là có một buổi mẹ tôi làm bữa ăn ngon mà ba tôi thích và ba bay trên mái nhà báo hiệu là ba đã về, nhưng rồi cứ chờ mãi chờ mãi đến khuya thật khuya Ba mới mở cửa bước vào. Chiếc áo phi công vấy đầy máu. Mẹ tôi hét lên chạy đến ôm lấy ba tôi đỡ vào ghế bành nhưng ba tôi chợt cười lớn. Câu chuyện tôi còn nhớ thật rõ như mới xảy ra ngày hôm qua. Ba nói anh có sao đâu mà em lo lắng quá vậy. Sao áo anh đầy máu. Máu của người bạn Mỹ mà anh vừa cứu họ được khi chiếc máy bay của anh ta bị bắn rớt ... Đáng lẽ nhiệm vụ anh đã xong về kịp với em nhưng nghe cấp cứu ... anh không trở về với em ngay được, con mèo nhỏ của anh chắc lo lắm hả." Rồi thì sau cùng Ba tôi cũng không về nữa. Mẹ tôi âm thầm sống cuộc đời sương phụ và đã mất vào năm 1984 tại Hoa Kỳ,"
- Được tin báo là chính phủ Mỹ tìm được hài cốt của Ba và sẽ an táng tại nghĩa trang Arlington, cô có cảm nghĩ gì không?
- Vinh dự. Thật vinh dự. Chỉ tiếc là Mẹ tôi không còn sống để hưởng cái vinh dự này để bù lấp vào những năm tháng mỏi mòn cô phụ. Chúng tôi được chính phủ Hoa Kỳ mời lên WDC tham dự lễ an táng phi hành đoàn và lễ an táng cha tôi vào ngày 26 này. Khi chúng tôi viết bài này cũng là lúc nhận được tin lưỡng viện Quốc Hội Louisiana công nhận lá cờ Vàng Ba Sọc Đỏ mà cố Trung Úy Phan Thế Long đã hy sinh dưới lá cờ đó, đồng thời cũng nhận được tin Thống Đốc Tiểu bang Texas chấp nhận dự luật về quyền lợi cho người cựu chiến binh VNCH như những cựu chiến binh Hoa Kỳ trong một số phạm vi, chúng tôi bỗng lạc quan tin rằng đã đến lúc cuộc chiến đấu của những người lính chiến đấu trong cuộc chiến VN được trả đúng danh dự cho họ sau bao nhiêu năm bị những nhà đầu cơ chính trị và kẻ thù xuyên tạc.
Công việc còn lại bây giờ là những người lính ấy còn sống sót và trong cuộc sống lưu vong tị nạn này có đích thân bảo vệ được cái danh dự ấy hay không.
NGUYÊN HUY
18 Oct 65, Larry Alan Thorne, Cpt 0-3, Norwalk, Conn; USASF, Shining Brass, FOB#1, Kham Duc,Crashed outside of Da Nang aboard Vietnamese CH-34, MIA long with the Vietnamese Pilot, Co-pilot, and Door Gunner all whom were KIA.
Cpt Thorne became missing after inserting the first MACV-SOG mission from Kham Duc into Laos. (Cpt Thorne was involved in the insertion of the 1st Shining Brass Recon Mission ran by Charles "Slate" Petry, Jim "Halo" Smith, and William "Willie" Card. Cpt Thorne was a passenger when the aircraft crashed)
(See the story by Al Friend, A Walk in the Indian Camp in the Tales from SOG section).
[Thorne is featured on page 35-37, SOG, A Photo History of the Secret Wars by John Plaster]. For more on Larry Thorne, click on Thorne. Also visit Larry Thorne's video clip
Không có nhận xét nào