Vì sao cả một nhánh tư pháp phải lên VTV chạy tội cho ông nghị hết thời phạm hai tội hình sự không thể chối cãi?
Phạm Đình Trọng
Người Việt đang xem chuyện phim Tom & Jerry
Hồ Phú Bông
Xứ “Đông Lào” với nạn đạo văn của quan chức cấp cao!
Hoàng Dũng
28/8/2026
Ta muốn mượn ngươi cái đầu để dẹp yên lòng quân
Gs. Trần Gia Ninh
16/8/2026
“…Lời bàn: Lúc này để yên lòng lứa trẻ ( trên mạng), tránh bị bọn xấu lợi dụng xúi bẩy, chẳng cần phải bày mưu tính kế để mượn đến cái đầu của ai cả. chỉ cần
Yêu ai ta để trong lòng.
Việc công ta cứ phép công ta làm
Công khai, Minh bạch, Đàng hoàng
Trần Gia Ninh”.
…”Quân Tào Tháo mười bảy vạn mỗi ngày ăn lương tốn lắm. Các quận lại mất mùa, chuyển vận không kịp. Tháo thúc quân đánh mau.
Lũ Lý Phong cứ đóng chặt cửa thành không ra. Quân Tháo đánh thành hơn một tháng, lương ăn gần hết.
Tháo đưa thư sang vay Tôn Sách được mười vạn hộc lương. Quan coi lương là Vương Hậu thấy ít quá không đủ phát cho quân, vào bẩm với Tháo, hỏi xem nên làm thế nào?
Tháo nói:
- Ðem hộc nhỏ mà phát cho chúng nó, tạm cấp cứu lấy một lúc.
Hậu lại hỏi:
- Thế ngộ quân sĩ kêu ca thì nói thế nào?
Tháo nói:
- Ta đã có cách.
Hậu vâng lệnh, lấy hộc nhỏ đong lương phát cho quân.
Tháo cho người đi dò các trại, chỗ nào cũng thấy quân ca thán rằng: thừa tướng đánh lừa quân.
Tháo thấy vậy cho người ra sẽ đòi Vương Hậu vào bảo rằng:
- Nay ta muốn mượn ngươi một cái, để dẹp yên lòng quân, ngươi đừng nên tiếc.
Hậu hỏi:
- Thừa tướng muốn dùng cái gì?
Tháo nói:
- Ta muốn mượn cái đầu ngươi để dẹp yên lòng quân.
Hậu thất kinh, kêu oan, Tháo lại nói:
- Ta cũng biết ngươi không có tội, nhưng không giết ngươi thì lòng quân sinh biến, sau khi ngươi chết, vợ con ngươi ta nuôi cho, ngươi đừng lo.
Vương Hậu muốn nói nữa, nhưng Tháo đã gọi ngay đao phủ vào lôi Hậu ra ngoài cửa chém rồi bêu đầu lên một cái sào dài, yết thị rằng: “Vương Hậu cố làm đấu nhỏ, để hà lạm lương vua, nay chiếu quân pháp trị tội”.
Bởi thế quân sĩ không oán gì nữa, cùng Tào Tháo dốc sức đánh chiếm đươc thành”….
P/S
Lời bàn: Lúc này để yên lòng lứa trẻ ( trên mạng), tránh bị bọn xấu lợi dụng xúi bẩy, chẳng cần phải bày mưu tính kế để mượn đến cái đầu của ai cả. chỉ cần
Yêu ai ta để trong lòng.
Việc công ta cứ phép công ta làm
Công khai, Minh bạch, Đàng hoàng
Trần Gia Ninh
Vì sao cả một nhánh tư pháp phải lên VTV chạy tội cho ông nghị hết thời phạm hai tội hình sự không thể chối cãi?
Chạy tội cho chồng, giữ sạch lý lịch gia đình để vợ thăng quan, tiến chức
Im lặng suốt mười lăm tháng trời, bỏ mặc gia đình nạn nhân, con gái chết thảm, cha gãy xương chân trong tai nạn kinh hoàng ở phố Nguyễn Huy Tự, Hà Nội, từ ngày 30.5.2025, cũng là sự im lặng đồng lõa với pháp nhân gây tai nạn chết người thê thảm mà trốn tránh trách nhiệm pháp luật.
Mười lăm tháng sau, ngày 17.8.2026, đài truyền hình quốc gia VTV bỗng xăng xái huy động cả bộ máy tư pháp, công an thành phố, công an Bộ, viện kiểm sát, luật sư làm chương trình truyền hình phủ sóng cả nước, lớn tiếng, dài hơi không phải để chia sẻ nỗi đau của gia đình người dân bị tai họa, mà khoét sâu thêm nỗi đau của người dân thấp cổ, bé họng khi VTV, cơ quan truyền thông chính thức của nhà nước, nói tiếng nói của toàn dân, lớn tiếng chạy tội cho pháp nhân gây tai nạn thê thảm cho người dân nhưng vẫn “có đầy đủ điều kiện để được miễn trách nhiệm hình sự”!
Cả một nhánh tư pháp cãi chày, cãi cối, xí xóa, bao che tội hình sự hiển nhiên của ông nghị hết thời không phải để bảo kê cho ông nghị hết thời, người lái chiếc ô tô sang BMW X3, biển số đẹp 30H-369.09, gây tai nạn thảm khốc.
Sâu xa hơn, chạy tội cho ông nghị hết thời gây tai nạn chết người, không phải chịu trách nhiệm trước pháp luật, chính là nhằm giữ sạch hồ sơ, lý lịch gia đình cho vợ ông nghị, bà Trung ương ủy viên Đảng cầm quyền, để bà lớn thăng tiến theo ý đồ sắp xếp nhân sự của người có quyền lực lớn và theo quy hoạch bộ máy quyền lực của Đảng cầm quyền.
Một ông nghị hết thời thì không đáng để quyền uy nhà nước phải lệnh cho đài truyền hình quốc gia huy động cả một nhánh tư pháp, bất chấp luật pháp, nhân danh tư pháp, lớn giọng bảo kê cho pháp nhân phạm đến hai tội hình sự rành rành, không thể chối cãi: tội gây tai nạn chết người và tội không cứu giúp người bị nạn.
Ông nghị hết thời đã trở về dân thường, có tội thì phải bị pháp luật xử tội, chẳng đáng để quyền uy phải bận tâm. Hiềm nỗi, ông nghị hết thời nhưng vợ ông nghị thì đương thời, đương thăng tiến, và Chính phủ lại vừa có Nghị định 259/2026/NĐ-CP, với khoản 2 Điều 42 rõ ràng: Viên chức quản lý phải tự nguyện từ chức hoặc được xem xét cho từ chức khi để người thân (vợ, chồng, con) vi phạm pháp luật.
Nghị quyết Hội đồng Bảo an Liên Hợp Quốc chỉ là khuyến nghị, chính phủ các nước thành viên có thể không chấp hành, nhưng nghị định Chính phủ trong hệ thống pháp quy nhà nước, thành viên Chính phủ phải thực thi và công dân phải chấp hành.
Ông nghị hết thời phạm hai tội rành rành không bị pháp luật xử tội, nên vợ ông nghị hết thời vẫn bình thản trên ngôi cao trong bộ máy nhà nước, thành viên Chính phủ, Bộ trưởng Bộ Văn hóa!
Dù chồng có tội mà trốn được tội, không bị pháp luật xử tội, nhưng bà vợ thì không thể không biết rõ tội của chồng. Biết rõ tội của chồng thì phải biết trách nhiệm pháp luật và liêm sỉ con người của thành viên trong gia đình có người phạm tội với dân. Biết chồng phạm tới hai tội hình sự mà vẫn bình thản trên chức quyền quản lý nhà nước và cai trị dân thì con người đó là kẻ vô lương tâm và vô liêm sỉ.
Văn hóa là lễ nghĩa, là nhân văn. Bộ Văn hóa của một đất nước, một quốc gia là nơi bảo tồn những giá trị văn hóa của dân tộc và là nơi duy trì lễ nghĩa, đạo lý trong đời sống xã hội hằng ngày. Sự vô liêm sỉ lãnh đạo Bộ Văn hóa thì Bộ Văn hóa sẽ thành Bộ Vô Liêm Sỉ, Bộ Vô Văn Hóa.
Truyền thông nhà nước vừa đưa tin: chiều 26 tháng tám vừa qua, làm việc với Ban Tổ chức Trung ương và các cơ quan liên quan, Tổng Bí thư, Chủ tịch nước Tô Lâm đòi hỏi phải “Xây dựng đội ngũ cán bộ các cấp, nhất là cấp chiến lược đủ phẩm chất, năng lực và uy tín, ngang tầm nhiệm vụ” và “Kịp thời sàng lọc những người không đáp ứng yêu cầu”.
Sàng lọc bộ máy quyền lực là việc thường xuyên, liên tục, và đầu tiên phải sàng lọc sự vô liêm sỉ bám giữ quyền lực của dân.
Phạm Đình Trọng
Người Việt đang xem chuyện phim Tom & Jerry
Hồ Phú Bông
27-8-2026
Năm 1940, hãng phim MGM phát hành bộ phim hoạt hình Tom & Jerry, do hai họa sĩ William Hanna và Joseph Barbera sáng tác, đã làm say mê cả trăm triệu khán giả thuộc đủ mọi thành phần. Tom là tên con mèo. Jerry là tên con chuột.
Nội dung phim là chuyện rượt đuổi ly kỳ của Tom, quyết bắt chú chuột Jerry. Nhiều lúc gay cấn đến độ chỉ tính bằng một phần của giây thì sinh mạng Jerry coi như kết thúc. Ấy thế mà Jerry vẫn thoát hiểm trong đường tơ, kẽ tóc. Đôi lúc ngược lại. Jerry ranh mãnh, thách thức, đùa giỡn ngay trước mũi Tom, nhưng Tom đành bất lực.
Hôm nay, chuyện Tom & Jerry đời thực đang diễn ra tại Việt Nam. Tom là công an Hà Nội, là Bộ Công an của thể chế độc tài cộng sản Việt Nam. Jerry là Gen Z, là giới trẻ mà gia tài chỉ là cái iPhone và laptop. Họ rành về kỹ thuật điện toán nên thông hiểu thời sự rất rộng và sâu, không phải chỉ riêng ở tầng lớp bị trị, thấp cổ bé miệng trong nước mà cả thế giới.
Chuyện bắt đầu khi tai nạn bi thảm xảy ra ngày 30 tháng 5 năm 2025 tại gốc cây số 55 đường Nguyễn Huy Tự, Hà Nội, vào giữa ban ngày, có đông người qua lại. Tài xế, mà báo chí viết tắt là NSC, lái xe BMW với tốc độ cao, băng ngang qua làn đường ngược chiều, tông thẳng vào cha con người đi xe máy, chỉ dừng lại khi húc vào gốc cây số 55. Người chạy xe máy là cha, bị gãy chân. Người ngồi phía sau là con gái ông, bị đứt lìa chân phải, đang quằn quại trên vũng máu.
Rất nhiều người đi đường nhào tới tìm cách cứu giúp, nhưng tài xế NSC thì bước ra xe, nhìn thoáng qua nạn nhân rồi lủi trốn. Người nữ mặc đồ đen, ngồi ở ghế khách bên phải, cũng bước ra, đi ngược về phía sau xe, rồi quay lại lấy thêm gì đó, cũng lủi mất. Gọi xe cấp cứu phần chắc là do người chứng kiến tai nạn.
Vụ việc, sau 446 ngày tưởng đã chìm vào quên lãng, thì Gen Z định vị gốc cây số 55, mà họ đặt tên là Cây Công Lý, trên Facebook và Threads để mọi người có thể đến đặt hoa tưởng niệm người con gái xấu số đã qua đời sau đó tại bệnh viện.
Thấy nhiều hoa, công an cho người đến lượm, quăng vào xe rác, rồi cử người canh gác. Hoa không còn được phép đặt nơi gốc cây số 55 Nguyễn Huy Tự thì đem đến đặt ngay trước trụ sở Bộ Công an. Đó là những bó hoa phúng điếu dành cho ngành thực thi pháp luật.
Không ai có thể ngờ được những cánh hoa rất mong manh lại có sức mạnh tiềm ẩn đến lạ lùng, làm lực lượng công an, nói rõ hơn là chế độ cai trị, phải sợ hãi đến như vậy!
Gốc cây thực tế bị cấm thì Gen Z tạo ra gốc Cây Công Lý ảo số 55 trên Facebook và Threads để hàng trăm ngàn người đặt hoa tưởng niệm. Không lâu sau đó, gốc cây ảo Công Lý cũng bị “bứng đi” vì bị kẻ khác báo cáo DMCA/ giành bản quyền, mà Gen Z đã truy lùng được tận gốc địa chỉ kẻ đó ngay tại Hà Nội.
Phản ứng với bọn bất lương, Gen Z lại tạo ra nhiều gốc cây ảo khác cùng một mục đích như @meocam3663, @hieuway13, songngam.com/tuong_nho, @dieptanpham, &tmn_loveblue,…
Ai là người “bứng” những gốc cây thật và ảo để tưởng niệm em Đặng Ngọc Phương Thùy, nạn nhân bị tài xế Cương chạy xe ngược chiều cán chết mà vẫn được miễn truy cứu trách nhiệm hình sự, như VTV xác nhận tối ngày 17 tháng 8 trong bản tin được dàn dựng để giải độc dư luận, chắc không khó đoán!
Cuộc rượt đuổi của phim hoạt hình Tom & Jerry tưởng chỉ có trên TV trở thành cuộc rượt đuổi thật sự của Bộ Công an với Gen Z. Điểm khác biệt là Jerry chỉ có một, còn Gen Z thì có đến hàng triệu.
Gen Z không hề vướng chuyện quá khứ máu xương thời nội chiến. Không dính đến chính trị hiện tại. Họ chỉ đòi hỏi sự minh bạch: Mọi người phải được bình đẳng trước pháp luật.
Nguyễn Sỹ Cương là cựu Phó Chủ nhiệm Ủy ban Đối ngoại của Quốc hội khóa 14 (2016–2021) và cựu Ủy viên Thường trực Ủy ban Đối ngoại (Ủy ban Pháp luật) của Quốc hội khóa 13. Cương và người đàn bà ngồi chung xe chẳng những đã không cứu người bị nạn mà còn bỏ trốn ngay sau khi xảy ra tai nạn, là hành vi phạm pháp rất nghiêm trọng. Người đàn bà đó, hầu hết dư luận tin rằng là Lâm Thị Phương Thanh, vợ Cương, cũng là nhân chứng cần phải điều tra. Gây tai nạn thảm khốc như thế mà ngày 8 tháng 4 vừa rồi, Phương Thanh vẫn còn leo lên được chức Bộ trưởng Văn hóa, Thể thao và Du lịch.
Vợ chồng Cương – Thanh đúng là mẫu số chung về tư cách quan chức cấp cao của Đảng. Còn Gen Z chỉ đòi hỏi sự minh bạch và bình đẳng trước pháp luật thì bị hăm dọa và tấn công. Cộng sản lo sợ “cách mạng màu”, lo sợ “phản động”, lo sợ “thế lực thù địch lợi dụng”… như trẻ sợ ma phải trùm mền. Trùm càng kín, càng sợ. Lối hành xử như thế đã giúp Gen Z dễ dàng thấy rõ hơn nữa bản chất của chế độ.
Gen Z là thế hệ có tri thức hiện đại, văn minh. Chụp cho họ cái mũ “phản động”, “cách mạng màu”… là xác nhận phản động và cách mạng màu là tốt đẹp, là hợp với lương tri nhân loại.
Do đó, dù chế độ cai trị có đẻ ra thêm nhiều điều luật gì nữa để siết chặt dư luận, ví dụ Nghị định 174/2026/NĐ-CP có hiệu lực từ đầu tháng 7, về việc chia sẻ thông tin báo chí sai quy định trên mạng xã hội, thì có thể bị phạt tiền 20, 30 và đến 50 triệu đồng!
Thử hỏi, với một gia đình lao động bình thường thì tiền lương cả tháng liệu có gom được số tiền lớn đến như thế không? Vì thế, NĐ 174 chỉ là miếng băng keo bịt miệng người nghèo, bịt miệng nạn nhân bị áp bức, bất công, vì phẫn uất nên họ phải lên tiếng. Còn với giới nhà giàu, có quan hệ chằng chịt với quyền lực, họ im lặng chia chác quyền và lợi để giàu thêm, dại gì phản ứng.
Đến Hiến pháp, công an cũng còn bất chấp thi hành thì như thế nào bị gọi là “sai quy định trên mạng xã hội”? Luật với lệ thì dùng chữ nghĩa mơ hồ để tùy tiện giải thích. Giải thích kiểu công an làng Nguyệt Biều từng trả lời Linh mục Phan Văn Lợi ở Huế: “Luật là miệng tao”!
Dù gì thì độc tài đảng trị chắc chắn cũng phải cáo chung. Việc điều hành đất nước sẽ thuộc về thế hệ Gen Z có tri thức thời đại, văn minh và tầm nhìn vươn xa khắp nơi trên thế giới, kết hợp với tình dân tộc, nghĩa đồng bào, coi thương yêu và trách nhiệm là bổn phận.
Hồ Phú Bông
Xứ “Đông Lào” với nạn đạo văn của quan chức cấp cao!
Hoàng Dũng
27/8/2026
Bộ trưởng Bộ Văn hóa, Thể thao và Du lịch Lâm Thị Phương Thanh bị phát hiện đạo văn.
Cho đến nay, bà Bộ trưởng vẫn “giữ quyền im lặng”, nếu không kể một việc người ta biết chắc: Chính Bộ Văn hóa – Thể thao và Du lịch của bà yêu cầu Facebook không cho hiển thị ở Việt Nam bài tố cáo bà Bộ trưởng đạo văn. Và chính phủ mà bà là thành viên cũng chưa có động thái gì.
Đạo văn cũng như ghẻ, là một thứ ký sinh: Bản thân nó không tạo ra giá trị mà sống nhờ vào cái có sẵn của người khác. Nó chiếm đoạt công sức của người khác: Lấy câu chữ, ý tưởng, kết quả nghiên cứu của người khác làm của mình; nó lây lan: Một người làm mà không bị phát hiện có thể khiến người khác bắt chước.
Về phía người vi phạm, chỉ những ai nhạy cảm hay ít nhất da của họ được cấu tạo như người bình thường, thì mới cảm thấy ngứa ngáy không chịu nổi. Và không phải không có kẻ ỷ thế da dày, tự tin không có loại ghẻ nào đủ sức đục thủng da họ; họ làm thinh, coi như không có chuyện gì.
Nhưng khác với ghẻ, chỉ có khả năng làm kẻ có ghẻ bị ngứa ngáy, đạo văn có thể khiến người không liên quan gì cảm thấy bất an: Dư luận lành mạnh luôn luôn “ngứa ngáy” khi thấy kẻ đạo văn không hề hấn gì. Kẻ đạo văn có chức tước càng cao thì mức độ “ngứa ngáy” càng lớn. Nó làm mất uy tín, nó khiến những lời nói đạo đức, những tuyên bố hùng hồn về đức liêm khiết trước đó trở nên lố bịch; nó lột truồng họ. Xã hội không thể chấp nhận kẻ đạo văn giữ những chức vụ vốn đòi hỏi chuẩn mực đạo đức cao.
Như thế, việc xử lý đạo văn không còn chỉ là câu chuyện học thuật, mà rộng hơn, đó là chuyện quản trị xã hội. Đạo văn không còn chỉ là “ghẻ học thuật”, mà xa hơn, là “ghẻ đạo đức”, “ghẻ quản trị”. Một lần nữa, đạo văn khác với ghẻ: Nó không phải là “bệnh ngoài da”!
Chỉ xin dẫn ra ở đây một số trường hợp Bộ trưởng phải từ chức vì bị phát hiện đạo văn:
(1) Karl-Theodor zu Guttenberg, Đức, Bộ trưởng Quốc phòng, 2011
(2) Annette Schavan, Đức, Bộ trưởng Giáo dục & Nghiên cứu, 2013
(3) Christine Aschbacher, Áo, Bộ trưởng Lao động, Gia đình & Thanh niên, 2021
(4) Florin Roman, Romania, Bộ trưởng Nghiên cứu, Đổi mới & Số hóa, 2021
(5) Ioan Mang, Romania, Bộ trưởng Giáo dục, 2012
(6) Sorin Cîmpeanu, Romania, Bộ trưởng Giáo dục, 2022
(7) Sandra Borch, Na Uy, Bộ trưởng Nghiên cứu & Giáo dục Đại học, 2024
(8 ) Ingvild Kjerkol, Na Uy, Bộ trưởng Y tế, 2024
Tất cả những người kể trên đều từ chức, chứ không phải đợi cho đến khi bị chính phủ sa thải. Họ hiểu sâu sắc rằng, một ngày còn ở lại trong chính phủ, là một ngày bôi xấu chính phủ mà họ là thành viên.
Nhưng những trường hợp này đều ở châu Âu, xứ “giãy chết”. Chứ ở Đông Lào ta, xứ “đạo đức, văn minh”, thì có quyền ứng xử khác chăng?
Hoàng Dũng
Không có nhận xét nào