Header Ads

  • Breaking News

    Báo chí TP HCM: Sống sôi nổi và chết âm thầm dưới ngọn cờ của Đảng

    BBC News

    30/6/2026

    Nguồn hình ảnh,AFP via Getty Images

    Chụp lại hình ảnh,Những sạp báo trên vỉa hè trong thời đỉnh cao của báo giấy tại Sài Gòn-TP HCM. Ảnh chụp năm 2006

    Một nhà báo của tờ Tuổi Trẻ viết trên Facebook cá nhân: "Sáng nay thức dậy… lòng chợt chùng xuống, dù đã lâu rồi mình sống với 'vạn sự tùy duyên'... Tạm biệt tờ báo giấy Tuổi Trẻ thơm mùi mực đã gắn bó với cuộc đời 51 năm."

    Một nhà báo khác, cũng Tuổi Trẻ, viết: "Dẫu biết đời thay đổi, báo chí cũng thay đổi, nhưng sao vẫn thấy có gì đó tiếc nhớ, ngậm ngùi…"

    Một nhà báo tờ Pháp Luật TP HCM đăng lên Facebook những hình ảnh của buổi làm việc cuối cùng. "Còn tối nay, đây là những tờ báo đầu tiên của số báo cuối cùng. Một trời thương nhớ," ông viết.

    Một nữ phóng viên tờ Người Lao Động đăng lên Facebook hình ảnh cô đang dọn đồ khỏi tòa soạn. Rất nhiều người vào thả tim và những giọt nước mắt.

    Trên trang Facebook cá nhân, Tiến sĩ Lê Hồng Giang, một chuyên gia kinh tế-tài chính nổi tiếng, kể lại lần ông ghé thăm tòa soạn Thời báo Kinh tế Sài Gòn mới đây.

    "Tại sao lại đóng cửa? Các anh chị ở tòa soạn cũng không biết, chúng ta không biết, càng không ai được hỏi ý kiến," ông viết.

    Và ông bày tỏ: "Tôi không tin nhu cầu cho một tờ báo nghiêm túc chuyên về kinh tế không còn, tôi cũng không tin business model [mô hình kinh doanh] của tờ báo không còn khả thi, họ không lấy một đồng từ ngân sách."

    Trên mạng xã hội những ngày này, có thể cảm nhận được một không khí xót xa, tiếc nuối, những lời thở than từ những người làm việc tại các cơ quan báo chí ở Sài Gòn-TP HCM. Nhưng không có phản đối, dù rằng, qua cách thể hiện, có thể thấy điểm chung là họ đều thấy quyết định của chính quyền về việc dẹp hàng loạt cơ quan báo chí của thành phố để gom về một mối là điều không hợp lý.

    Thời Việt Nam Cộng hòa, Sài Gòn từng có một nền báo chí tự do đầy màu sắc, dù vẫn có một số hạn chế do điều kiện chiến tranh. Sài Gòn-TP HCM của thời hậu 1975 tiếp tục có sinh hoạt báo chí sôi nổi, dù vận hành trong khuôn khổ cho phép của Đảng Cộng sản Việt Nam.

    Quá khứ sôi nổi ấy đã khép lại vào ngày 30/6, với sự đóng cửa hàng loạt cơ quan báo chí, để hình thành nên một cơ quan chung có chức năng của một cỗ máy tuyên truyền khổng lồ (hay một tập đoàn báo chí-truyền thông hiện đại?).

    Thời hừng hực và hồn nhiên cách mạng

    Trước khi tờ Tuổi Trẻ ngưng phát hành báo giấy, và một loạt tờ báo khác đóng cửa, vào ngày 30/6, báo chí tại thành phố thịnh vượng và đông dân nhất Việt Nam từng có một quá khứ sôi nổi.

    Mở đầu là giai đoạn sục sôi và hồn nhiên với sứ mệnh tuyên truyền lối sống mới và các chính sách của Đảng sau ngày thống nhất. Tiếp đó là một khoảng thời gian khá dài, khi báo chí được hưởng không khí tự do tương đối. Và cuối cùng, khoảng một thập niên trở lại đây, không gian báo chí bị bóp lại, và ngày 30/6 này là thời điểm cáo chung của một giai đoạn báo chí Sài Gòn-TP HCM.

    Sau ngày Sài Gòn thất thủ 30/4/1975, có hai tờ báo thời Việt Nam Cộng hòa được phép hoạt động: nhật báo Tin Sáng của nhóm Ngô Công Đức, Dương Văn Ba, Lý Quí Chung và tờ Đứng Dậy, tên mới của Tạp chí Đối Diện trước 1975, do các linh mục Chân Tín và Nguyễn Ngọc Lan chủ trương.

    Đây là các trí thức, chính trị gia, chức sắc tôn giáo trước 1975 có lập trường chống chiến tranh, chống các chính sách của chính quyền Việt Nam Cộng hòa, có người có cảm tình với Mặt trận Giải phóng, trong khi số khác giữ lập trường trung lập. Họ được gọi là Thành phần thứ ba và được kỳ vọng là cầu nối cho quá trình hòa giải, hòa hợp, tập hợp trí thức sau 1975.

    Việc chính quyền cho phép hai tờ báo của Thành phần thứ ba tái bản có mục đích rõ ràng: sử dụng những tờ báo, những ký giả quen thuộc của Sài Gòn để nói chuyện với dân Sài Gòn, với người miền Nam về chính sách của chính quyền cách mạng.

    Trong Hồi ký không tên, ông Lý Quí Chung – cựu Tổng trưởng Bộ Thông tin trong giai đoạn tối hậu của Việt Nam Cộng hòa và sau 1975 nổi tiếng với bút danh Chánh Trinh – kể: "Đầu tháng 9/1975,[…] nhật báo Tin Sáng tái bản. Sự hiện diện trở lại của một tờ báo quen thuộc với người Sài Gòn trước 1975 rõ ràng đã có ảnh hưởng tích cực trong bối cảnh mới có nhiều điều rất mới mẻ và xa lạ với người dân Sài Gòn nay được mang tên mới Thành phố Hồ Chí Minh."

    Đây là giai đoạn mà chính quyền mới đã lập nên một số tờ báo trên thành phố vừa im tiếng súng. Đầu tiên là tờ Sài Gòn Giải Phóng và Phụ Nữ Sài Gòn – ra đời vào tháng 5/1975. Tiếp đó là các báo Tuổi Trẻ (tháng 9/1975), báo Công Nhân Giải Phóng, sau này được đổi tên thành Người Lao Động.

    Sau khi ra đời, các tờ báo của TP HCM đã lập tức tham gia vào công cuộc tuyên truyền của chính quyền cách mạng.

    Trong một bài viết trên Tuổi Trẻ, ông Trần Bạch Đằng kết án đanh thép: "Một trong những tội ác tày trời của đế quốc Mỹ và bọn tay sai" là "phủ nhận cái đẹp chân chính, cái đẹp về nội dung, cái đẹp tinh thần" và "cổ vũ cho cái đẹp hình thức, cái đẹp giả tạo, cái đẹp vật chất đơn thuần".

    Tác giả Trần Bạch Đằng, trong một bài viết khác về đường Tự Do – sau 1975 có tên là Đồng Khởi – trên Tuổi Trẻ vào ngày 13/1/1979 đã ghi nhận những khốn khó của thành phố, nhưng đồng thời phê phán sự "trù phú giả tạo" của quá khứ: "[…] Chúng ta chỉ phản đối 3 mặt của một sự trù phú nào đó. Một là sự trù phú ấy có thật đại biểu cho sức sản xuất của đất nước ta hay không[…]; hai là cái giá đánh đổi sự trù phú ấy – nó là lao động cần cù và lương thiện của đồng bào ta hay vì muốn có nó mà nhân phẩm, nền tự do của chúng ta bị cướp mất hoặc cắt xén; ba là sự trù phú ấy cho ai, vì ai – một nhúm phè phỡn hay mọi người."

    Giữa một thành phố từng phồn vinh nhưng giờ đang vô cùng khốn khó, ông thổi vào độc giả niềm tin: "Rồi đây, chắc như bắp vậy, chúng ta sẽ trù phú, một trù phú không thách thức gì đến lương tri, lòng tự trọng của bất kỳ ai trong chúng ta."

    Và ông kết luận: "Ở thành phố này và trong thời điểm này, hễ cái dáng đài các, ăn chơi của những mặt tiền phai lạt đi một ít thì chiều cao tâm hồn tức là cái bên trong sâu lắng của dân thành phố nâng lên một mức."

    Nguồn hình ảnh,AFP via Getty Images

    Chụp lại hình ảnh,Báo chí trở thành một phần của đời sống đô thị Sài Gòn-TP HCM. Ảnh chụp năm 2006

    Những người làm Tin Sáng và Đứng Dậy đã nhanh chóng hòa vào không khí báo chí hừng hực "hậu giải phóng" ấy. Các tờ báo nhiệt tình tham gia cổ động cho các chương trình của chính quyền cách mạng như học tập cải tạo, đưa dân đi vùng kinh tế mới, cải tạo công thương, bài trừ văn hóa phẩm đồi trụy, cắt tóc, cạo râu, thanh niên xung phong, phê phán chế độ cũ…

    Nhà báo Chánh Trinh-Lý Quí Chung, với tư cách phó tổng biên tập Tin Sáng, đã có dịp ra Hà Nội đưa tin họp Quốc hội, lần đầu tiếp xúc với nghị trường của một nước Việt Nam cộng sản sau khi đã quen với không khí nghị trường thời Việt Nam Cộng hòa.

    Tác giả Lý Quí Chung viết: "Tin Sáng đã có những đóng góp không nhỏ vào cách thông tin nói riêng và cách làm báo nói chung của báo chí ở Việt Nam sau 1975. Thật ra cái mới của Tin Sáng chỉ là những vận dụng nghiệp vụ của báo chí Sài Gòn trước 1975 nhưng có chọn lọc phù hợp với khuôn khổ báo chí lúc đó."

    Những người như Ngô Công Đức, Lý Quí Chung, vốn đã quen với cách làm báo dưới thời Việt Nam Cộng hòa, khi mà họ có thể thẳng thừng phê phán chính quyền trên mặt báo – và khi tòa soạn bị chính quyền đóng cửa, họ ít nhất có thể đứng lên thách thức chính quyền – giờ đây đang phải gò mình để "phù hợp với khuôn khổ".

    Chẳng bao lâu sau, Đứng Dậy đã phải "ngồi xuống" vào năm 1978, còn Tin Sáng hoạt động tới năm 1981 thì bị chính quyền cho đóng cửa vì đã "hoàn thành nhiệm vụ".

    Tin Sáng bị dẹp, ông Ngô Công Đức vẫn ấp ủ một ngày nào đó được ra tờ báo mới. Nhưng giấc mơ ấy không bao giờ thành hiện thực khi chế độ mới coi báo chí là công cụ và nằm dưới sự lãnh đạo tuyệt đối của Đảng.

    Ông Lý Quí Chung sau đó có hàng chục năm làm báo trong các tòa soạn "báo chí cách mạng" – như Tuổi TrẻLao Động – và trở thành cây viết thể thao hàng đầu trong thập niên 1980-1990, về cuối đời đã thừa nhận ông luôn có cảm giác không thực sự thuộc về nền báo chí ấy.

    Ông chia sẻ trong hồi ký: "Tuy nhiên không thể chối cãi trong 30 năm viết báo và làm báo trong chế độ xã hội chủ nghĩa, tôi vẫn phải gánh trên lưng mình cái lý lịch 'Viên chức cao cấp chế độ cũ'. Có lúc tưởng nó được cắt đi nhưng rồi một vụ việc gì đó xảy đến lại nhắc nhở tôi rằng 'nó'…vẫn còn y nguyên đó. Lâu ngày như kẻ dị tật, mang sẵn 'cái bướu' trên lưng mình, tôi quen dần với 'nó' hoặc cố gắng phớt lờ 'nó'."

    Sau năm 1975, có rất nhiều nhà báo như Chánh Trinh: từng có một quá khứ liên quan đến Việt Nam Cộng hòa và nỗ lực hòa mình vào nền báo chí cách mạng. Họ góp phần rất lớn vào việc định hình nên một phong cách đặc trưng của báo chí Sài Gòn – nhanh, thẳng thắn, mạnh mẽ – nhưng có lẽ mỗi người trong họ đều có những nỗi niềm riêng.

    Tương tác với quyền lực

    Sau ngày 30/4/1975, khi làm việc với Thành đoàn TP HCM, Tổng Bí thư Lê Duẩn nói: "Thanh niên thành phố cần có một tờ báo riêng đáp ứng nhu cầu thông tin cho một triệu thanh niên thành phố." Từ chỉ đạo đó, Báo Tuổi Trẻ đã ra số đầu tiên vào ngày 2/9 cùng năm.

    Báo chí thành phố trong một thời gian dài sống bằng nguồn sữa bao cấp. Nhưng trong bối cảnh nền kinh tế kiệt quệ, việc nuôi báo chí trở thành một gánh nặng cho chính quyền.

    Vào đầu những năm 1980, ông Võ Văn Kiệt băn khoăn: "Tại sao trước 1975 ở Sài Gòn ai làm chủ báo cũng giàu, mà bây giờ Tuổi Trẻ lại phải ngửa tay xin tiền nhà nước để làm báo?", tiếp đó chính quyền từng bước cắt trợ cấp, mô hình báo chí tự chủ tài chính bắt đầu manh nha và sau đó phát triển mạnh kể từ thập niên 1990.

    Báo chí TP HCM giai đoạn này có sự sục sôi, hăng hái của không khí cách mạng, nhưng cũng bắt đầu le lói hạt mầm của phản biện, hoặc đơn giản là phản ánh cảm xúc, thái độ đa dạng của người dân.

    Trong sách Bên thắng cuộc, tác giả Huy Đức kể về phong trào bài trừ văn hóa đồi trụy, lai căng, cắt tóc, cạo râu được chính quyền, Thành đoàn triển khai và báo chí cổ vũ nhiệt tình, nhưng người dân thì ta thán. Lúc bấy giờ dân gian có bài vè: "Các Mác mà đến Việt Nam/Râu dài tóc rậm công an bắt liền…"

    Lúc đầu, ông Võ Văn Kiệt không hiểu tại sao người dân Sài Gòn lại không ủng hộ chính quyền cách mạng bảo vệ "thuần phong mỹ tục". Ông liền yêu cầu Tổng Biên tập Võ Như Lanh của Tuổi Trẻ tổ chức làm sao để ông nghe được lời nói thật của lớp trẻ.

    "Báo Tuổi Trẻ liền cho mời thanh niên thuộc các thành phần khác nhau, những người đã bị cưỡng bức cắt tóc, cắt quần, đến phòng họp của báo. Trước đó, ông Võ Văn Kiệt và Thư ký Nguyễn Văn Huấn đã đến sớm, ngồi 'buông rèm' phía sau lắng nghe," Huy Đức viết.

    Trong buổi trao đổi ấy, những bức xúc, dồn nén đã được các thanh niên Sài Gòn nói ra. Họ không biết một ông "Việt Cộng gộc" cũng đang "tâm trạng" lắm khi nghe họ nói. Tổng Biên tập Võ Như Lanh cho hay, khi những thanh niên này về hết, kéo rèm ra, ông thấy Bí thư Võ Văn Kiệt ngồi lặng, mặt rất đăm chiêu.

    Một trong những thực tế khắc nghiệt nữa của thời hậu 1975 là chủ nghĩa lý lịch. Nhiều thanh niên đã dở dang giấc mơ vào đại học do lý lịch gia đình liên quan đến "chế độ cũ".

    Lúc bấy giờ, theo Huy Đức, Tuổi Trẻ đã cho đăng lá thư của "bạn đọc" Nguyễn Kỳ Tâm, nói về những bế tắc của mình vì lý lịch. Vào ngày 30/9/1977, sau gần ba tháng trời cân nhắc, đắn đo, tờ báo này đã đăng phát biểu của ông Võ Văn Kiệt tại Đại hội Đoàn vào ngày 3/7: "Xã hội phải đối xử công bằng với tất cả lớp người trẻ đi lên với xã hội này, ai ai cũng có nghĩa vụ và quyền lợi như nhau... Chúng ta lấy thực tâm, thực học, thực tài làm tiêu chuẩn, không để quá khứ ràng buộc tương lai mà hạn chế chí tiến thủ và hoài bão cống hiến của mỗi người trẻ tuổi".

    Sau này, trường hợp thanh niên Nguyễn Mạnh Huy quê ở Bình Định học giỏi, thi đậu đại học nhưng không được nhập học do có "lý lịch xấu" cũng đã được các tờ báo phản ánh, từ đó tạo nên sự thay đổi nơi chính quyền trong cách ứng xử với con em các gia đình liên quan đến Việt Nam Cộng hòa.

    Khi phản ánh các vấn đề tiêu cực, báo chí TP HCM không tránh khỏi đụng chạm với cường quyền.

    Nhà báo Tống Văn Công, cựu Tổng Biên tập Báo Lao Động, trong hồi ký Đến già mới chợt tỉnh đã kể lại chuyện báo chí phanh phui tiêu cực của ông La Ngọc Toàn, chủ nhiệm Hợp tác xã cơ khí Đồng Tâm.

    Ông Toàn lúc bấy giờ là điển hình tiên tiến trong lao động xã hội chủ nghĩa, khi báo Công Nhân Giải Phóng (sau này là Người Lao Động) phản ánh tiêu cực của ông Toàn thì bị Phó Chủ tịch quận Gò Vấp, bà Tống Thị Thanh Tuyền, phê bình gay gắt. Ông Nguyễn Văn Linh, người kế nhiệm ông Kiệt ở ghế bí thư Thành ủy, đã khiển trách việc báo chí thiếu thận trọng khi phê bình một cơ sở là "lá cờ đầu thi đua của thành phố".

    Một vụ khác cũng được ông Tống Văn Công kể lại là vụ báo Công Nhân Giải Phóng và Lao Động phanh phui sai trái của ông Nguyễn Văn Tài, Phó Giám đốc Xí nghiệp Hóa màu Tân Bình. Vụ này, theo lời ông Công, đã đụng chạm tới mối làm ăn riêng của phu nhân ông Nguyễn Văn Linh.

    Nguồn hình ảnh,AFP via Getty Images

    Chụp lại hình ảnh,Đọc báo giấy một thời là thói quen phổ biến của người dân TP HCM trước khi internet bùng nổ. Ảnh chụp năm 2008

    Thời kỳ bùng nổ sau Đổi mới

    Chính sách Đổi mới của Đảng dần mở cửa cho kinh tế tư nhân và giao thương quốc tế vào cuối thập niên 1980.

    Giai đoạn này có thêm những tờ báo nữa ra đời, như Báo Thanh Niên (1986), Báo Pháp luật TP HCM (1990), Thời báo Kinh tế Sài Gòn (1991), Sài Gòn Tiếp Thị (1995)... Trong đó, Thanh Niên thuộc Trung ương Đoàn nhưng có trụ sở tại TP HCM nên cũng là một phần của nền báo chí thành phố.

    TP HCM dần trở thành trung tâm báo chí sôi động nhất cả nước, với các tờ báo cạnh tranh lẫn nhau để phục vụ bạn đọc, dù tất cả đều nằm dưới sự quản lý của Đảng chứ không được thể hiện tự do, đa chiều như trước 1975. Các tờ báo sống bằng ngân sách nhà nước ngày nào giờ đã có thể tự chủ tài chính, thậm chí có nguồn lực tài chính rất hùng mạnh, như trường hợp của Tuổi Trẻ.

    Báo chí lúc này, bên cạnh nhiệm vụ tuyên truyền đường lối của Đảng, đã đầu tư sâu vào phóng sự điều tra, phanh phui tiêu cực, đưa tin các vụ đại án như vụ án Nước hoa Thanh Hương, vụ Epco-Minh Phụng.

    Trong cơn nhiệt tình cách mạng, cộng với sự cạnh tranh nội dung gay gắt, đôi khi báo chí thành phố cũng gây ra những hậu quả, mà về sau, với độ lùi của thời gian, các nhà báo nhìn lại và cho là "đáng tiếc".

    Chẳng hạn, loạt phóng sự về đường dây ăn chơi tại Đường Sơn Quán trên Tuổi Trẻ lúc bấy giờ gây chấn động dư luận, với tính chất vụ việc "vào thời điểm đó là rất bàng hoàng", nhưng sau này nhìn lại "thì chỉ coi như sinh hoạt thường ngày, cùng lắm cũng chỉ hơi bất thường một chút", như nhận xét của nhà báo Nguyễn Hồng Lam.

    Từ phóng sự báo chí, một phiên tòa đã được mở, và "sau phiên tòa, gia đình người lính biệt động thành [là một sĩ quan công an nổi tiếng] tan nát, con gái thứ hai của ông quyên sinh..."

    Nguồn hình ảnh,FB Cu Mai Cong

    Chụp lại hình ảnh,Nhà báo Lê Đức Dục bán báo Tuổi Trẻ trên vỉa hè vào năm 2018

    Không được tự do quá trớn!

    Trong không khí báo chí sôi động của Sài Gòn-TP HCM, trong không khí lạc quan thời mở cửa, dường như có vài vị tổng biên tập đôi lúc quên đi bản chất công cụ của báo chí cách mạng. Đó là lúc tai họa ập đến.

    Tháng 5/1991, Báo Tuổi Trẻ đăng bài viết nêu lên khả năng lãnh tụ Hồ Chí Minh có vợ, Tổng Biên tập Vũ Kim Hạnh sau đó bị đình chỉ chức vụ.

    Mười năm sau, vào năm 2001, Báo Tuổi Trẻ tổ chức một cuộc khảo sát về thần tượng của giới trẻ. Kết quả cho thấy lãnh tụ Hồ Chí Minh chỉ được 39% người ngưỡng mộ, Đại tướng Võ Nguyên Giáp được 35%, trong khi Thủ tướng Phan Văn Khải chỉ được 3%. Điều đáng nói là Tổng thống Mỹ Bill Clinton nhận được gấp đôi số phiếu của ông Khải, còn tỷ phú Bill Gates được ưa chuộng hơn các ủy viên Bộ Chính trị.

    Ban lãnh đạo Đảng đã nổi trận lôi đình, yêu cầu hủy báo và trừng phạt tổng biên tập.

    Năm 2008, sau khi công an bắt giam hai nhà báo Nguyễn Việt Chiến của Thanh Niên và Nguyễn Văn Hải của Tuổi Trẻ vì các bài viết về vụ án tham nhũng PMU18, Báo Thanh Niên đã giật tít trang nhất: Phải trả tự do cho các nhà báo chân chính. Nghe rất đanh thép và đối đầu, chẳng khác gì báo chí tự do của miền Nam trước 1975 thách thức phủ tổng thống. Nhưng không, đây là chính quyền cộng sản và mọi ý định nổi loạn sẽ phải trả giá.

    Kết cuộc vụ này, hai tổng biên tập và một số lãnh đạo cấp cao của hai tờ báo lớn nhất nhì Việt Nam mất chức. Hai nhà báo Chiến và Hải vẫn phải lãnh án.

    Năm 2018, Tuổi Trẻ Online bị đình chỉ hoạt động ba tháng sau khi đăng tải hai bài viết Chủ tịch nước đồng ý cần ban hành Luật Biểu tình và bài Sao trong quy hoạch chưa thấy cao tốc cho miền Tây?, trong đó bài thứ hai có một bình luận của độc giả bị quy kết là "gây mất đoàn kết dân tộc".

    Nguồn hình ảnh,Tuổi Trẻ

    Chụp lại hình ảnh,Trang bìa tờ Tuổi Trẻ cuối cùng ra ngày 30/6/2026

    Có một thời hồn nhiên, sôi nổi cách mạng, có một thời lạc quan, một thời xông xáo, có nhiều thành tựu và có những sai sót, báo chí Sài Gòn-TP HCM giai đoạn hậu 1975 đã có vai trò rất lớn trong sự phát triển của đất nước, của xã hội, khi tham gia phản ánh mọi mặt của đời sống, và đôi lúc phản biện cả chính sách của trung ương.

    Nhưng trong khoảng 10 năm trở lại đây, nền báo chí từng rất sôi động ấy đã dần co lại trong sự quản lý ngày càng được siết chặt của Đảng.

    Và hôm nay, những nhà báo của các tờ báo hàng phố đang lặng lẽ dọn dẹp bàn làm việc của mình. Mỗi người trong số họ có lẽ có những quan điểm riêng, nhưng tất cả đều âm thầm chấp nhận sự xếp đặt của "trên", như cách họ luôn chấp hành định hướng tuyên truyền của Đảng trong nửa thế kỷ qua.

    Quyết định đóng cửa các tờ báo TP HCM hôm nay như là sự lặp lại kết luận "đã hoàn thành nhiệm vụ" mà chính quyền dành cho các tờ báo của Thành phần thứ ba gần 50 năm trước.

    Tin Sáng đóng cửa vào ngày cuối của tháng 6/1981; đúng 45 năm sau, các báo TP HCM cũng đóng cửa vào ngày 30/6. Một sự trùng hợp lạ kỳ của lịch sử!

    "Hàng trăm đồng nghiệp của tôi sẽ bắt đầu một cuộc chuyển đổi không mấy dễ dàng. Ngày mai, ngay khi thức dậy, chúng ta có chung một nỗi buồn. Xin được nắm tay những anh, chị, em đồng nghiệp làm báo trực tiếp và gián tiếp. Chúng ta sẽ cùng đi tới."

    Một nhà báo đã viết như vậy trong ngày cuối cùng: 30/6/2026.

    BBC News


    Không có nhận xét nào