Anh Quoc
22/6/2026
“...Năm 1989 bỏ chế độ cung cấp gạo, thực phẩm và chất đốt, lượng người nhập cư nhiều hơn, nguyên nhân Hợp tác xã nông nghiệp theo mô hình Xô Viết thất bại, nông dân bỏ ruộng ra thành phố kiếm ăn vì thế mới có câu ca dao “Giàu nhà quê không bằng ngồi lê thành phố”.
Ở nông thôn địa chủ, phú nông chỉ còn trong dĩ vãng. Chẳng ai có thể sống no đủ bằng nông nghiệp.
Dân số Hà Nội tăng vù vù không có một cơ chế kiểm soát hữu hiệu, kèm theo những chính sách, quy hoạch thay đổi xoành xoạch đã biến nó thành một thủ đô ô nhiễm với hạ tầng quá tài và nhếch nhác nhất trên thế giới”.
Người Pháp quy hoạch Hà Nội với hạ tầng kỹ thuật đường xá, điện, nước, xử lý nước thải… cho một thành phố tối đa 30 vạn dân theo các quy chuẩn của “Mẫu Quốc”
Những công viên không rộng nhưng bố trí xen kẽ trong từng khu vực, các hồ tự nhiên được giữ nguyên làm lá phổi cho thành phố…
Hệ thống giao thông công cộng bằng tàu điện chạy theo các trục giao thông chính được xây dựng ngay từ khi Hà Nội có dáng dấp một đô thị hiện đại, bắt đầu từ năm 1890 (khi cậu Côông vừa ra đời)
Thành phố phong quang, cuộc sống thanh bình… nét truyền thống của những khu phố thương mại của người bản địa cùng với khu phố mới theo kiến trúc phương Tây hoà quyện với nhau, cùng thích ứng phù hợp với một quốc gia thuộc địa được khai hoá bởi văn minh phương Tây.
Năm 1954 người Pháp rút đi, Việt Minh vào tiếp quản Hà Nội .
Trước ngày 10-10-1954, dân số Hà Nội trong khoảng 200.000 người.
Hàng vạn binh lính từ chiến khu đem theo bố, mẹ, vợ, con từ nông thôn, rừng rú tràn vào Hà Nội.
Giai cấp bần cố lên làm lãnh đạo, những kẻ “chân đất mắt toét” được khoác áo làm chủ đất nước được bố trí vào các căn biệt thự do người Pháp để lại.
Cải tạo tư sản những ai có nhà cao cửa rộng bị tịch thu cho “cán bộ, công nhân viên nhà nước” vào ở.
Các ông, bà chủ mới sinh con, đẻ cái nhà ở bắt đầu chật chội.
Biệt thự bị cơi nới, sân vườn, đường đi ngày càng teo tóp, co lại nhường chỗ cho các căn hộ chuồng gà chẳng giống ai, chẳng ai quản lý… tất cả cùng tư lợi nhắm mắt sống như một xã hội hoang dã.
Ngoài đê sông Hồng thời Pháp chỉ có bãi bồi khi mùa nước rút, không có dân cư sinh sống.
Người Hà Nội trồng cây ngắn hạn như chuối, dâu, đào quất, rau… trong các bãi bồi khi mùa nước cạn khỏi bị thiệt hại khi lũ lụt.
Đất nội đô thiếu, chính quyền đưa dân ra ngoài đê để sống, bắt đầu từ khu gia binh cho các sĩ quan trung cấp trong quân đội trở xuống, sau các khu tập thể của cán bộ, công nhân viên của các nhà máy, xí nghiệp… cũng mọc lên.
Dần dần ngoài đê cũng trở thành phố, phường… mỗi mùa lũ lụt dân tình nháo nhào chạy vào nội đô sơ tán vô cùng khổ cực.
Chỉ 4 năm sau, năm 1958 dân số Hà Nội đã lên gấp hai lần (530 nghìn người).
Đến năm 1986 không có một thống kê chính xác nào về dân số Hà Nội, nhưng theo con số ước tính Hà Nội có khoảng hơn 1, 5 triệu dân trong nội đô (Gồm 4 quận nội thành) nhưng nguồn điện, nước cấp vẫn phụ thuộc hoàn toàn từ các nhà máy do người Pháp để lại, đường xá, hệ thống thoát nước không được mở mang, càng ngày càng xuống cấp…
Dân tứ xứ nhảy vào, hồ ao bị san lấp, bãi rác bị chiếm dụng… các “xóm liều” mọc lên, một thế hệ công dân mới thủ đô ra đời.
Theo dần năm tháng các quân khu “nhảy dù” cũng thành phố, thành phường… cơ sở hạ tầng vá víu chẳng theo quy hoạch nào, đường xá trật hẹp, điện nước loằng ngoằng nhếch nhác bẩn thỉu… với đủ các loại thành phần bất hảo, sống bằng đủ thứ nghề mạt hạng vì không có hộ khẩu đồng nghĩa với không có tem phiếu mua lương thực, thực phẩm… của nhà nước bao cấp, phân phối.
Năm 1989 bỏ chế độ cung cấp gạo, thực phẩm và chất đốt lượng người nhập cư nhiều hơn, nguyên nhân Hợp tác xã nông nghiệp theo mô hình Xô Viết thất bại, nông dân bỏ ruộng ra thành phố kiếm ăn vì thế mới có câu ca dao “Giàu nhà quê không bằng ngồi lê thành phố”.
Ở nông thôn địa chủ, phú nông chỉ còn trong dĩ vãng. Chẳng ai có thể sống no đủ bằng nông nghiệp.
Dân số Hà Nội tăng vù vù không có một cơ chế kiểm soát hữu hiệu, kèm theo những chính sách, quy hoạch thay đổi xoành xoạch đã biến nó thành một thủ đô ô nhiễm với hạ tầng quá tài và nhếch nhác nhất trên thế giới.
Anh Quốc
Không có nhận xét nào